Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

Giả - Vờ

GIẢ - VỜ

 

 

Có lúc ta cặm cụi

Làm thơ để dối lòng

Đôi khi ta rong ruổi

Dối cuộc đời long đong

 

Mưa có khi tiêu sái

Giả bong bóng phập phồng

Chiều có khi nắng quái

Giả trời trưa khật khùng

 

Biển nhiều phen dậy sóng

Nên suối giả vờ sông

Mây vờ như phiêu lãng

Núi chập chùng ngóng trông

 

Vỉa hè chân ai bước

Cho phố giả vờ đông

Bụi đường vờ vương vấn

Mắt em còn cay không?

 

Gặp em ta giả tỉnh

Xa rồi mới mỏi mong

Em giả như không biết

Để Trời còn bất công!

 

Quán trưa mùa vắng khách

Khói thuốc vờ mênh mông

Cà phê buông chầm chậm

Vờ đếm giọt hư không

 

Thôi cứ vờ thanh thản

Dù đời đầy bão giông

Một mai ta cát bụi

Biết đâu em thật lòng!

Đăng nhận xét