Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2008

Chào

Xin chào Anh "nguýt" đã lâu ngày.
Lặn đâu cho thoát trở vào đây !  
Kẻ Bắc, người Nam nào ai biết ?..
Tháng ngày thấm thoát...đã đổi thay.

Tại sao lại "nguýt"... nguýt rất dài...
72 Sao Biển... hỡi là ai ???
Ẩn thân, dấu mặt, tên là "nguýt"
Vỗ ngực, xưng tên, mới anh tài !

Hay chờ năn nỉ ...một tí thôi !
Một chén, một ly, một ít mồi...
Cùng cạn đôi dòng đời nhân thế !
Cùng cạn buồn vui phút nghỉ ngơi.

Đâu dáng hình quen, đâu cả rồi ?
Sao Biển...cách biệt, quá xa xôi !
Đâu những ngày xưa...Đâu lối cũ ?
Giữa dòng đời vẫn trôi... cứ trôi...

Đâu mái trường xưa...tiếng sóng xưa..
Nghiêng hàng dương rũ gió biển đưa !
Đâu nhà nguyện cũ còn vang tiếng...
Thánh ca thủa nào buổi sớm trưa.

Ôi... ngày cứ qua...đời cứ qua !            
Trang thư còn lại chút thiết tha...
Đừng theo mê mải vòng quanh quẩn  
Dừng lại trang thư lớp chúng ta.

Cố mời nhau cạn hết chén này !
Chút nồng, chút đắng, chút men say...
Quê mình chân chất hiền như đất !
Một chút tình quê rót chẳng đầy.

Thôi thì ngày tháng quá phù du...
Cứ kể nhau nghe chuyện mịt mù                                     
 
Cứ tìm đến nhau, tình Sao Biển.
Để ngọt trong nhau, tiếng Mẹ ru...























                                                               ..







Thứ Năm, 15 tháng 5, 2008

Anh em Sao Biển gặp gở -5/2008

Vài tấm hình AE Sao Biển 72 tập trung ở nhà Định ở Cam Ranh nhân dịp khánh thành nhà máy Phú An







Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008

thư

Hưng ơi ! cậu cho mình viết tiếp bài thơ trong lưu bút năm 1975 nhé...để nối tiếp hai hình ảnh cũ và mới của Sao Biển ngày nào ...
 
Buổi ấy, ai biết rằng ly biệt
Vì lúc ra đi chẳng tha thiết bồi hồi
Cứ tưởng một mai rồi trở lại
Nên lòng ôm mãi mộng ngày vui

Hình ảnh xa xưa, một thời dĩ vãng
Cảnh cũ, trường xưa...đen trắng cuộc đời
Núi biếc, biển xanh, đỏ màu ngói mới
Lặng ngắm trường xưa...đổi chủ mất rồi

Sóng biển cứ ru ngàn lời than thở
Mây cứ lang thang muôn thưở lãng du
Núi vẫn nằm vọng tiếng Mẹ ru
Lòng thương nhớ gọi con từ muôn nước...

                                                Ken