Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011


MỘT TÚP LỀU TRANH, NHIỀU TRÁI TIM VÀNG
 NHƯ GIA ĐÌNH THÁNH, NGẬP TRÀN HỒNG ÂN.

Thân chúc Anh em và gia đình một mùa Giáng Sinh và một Năm Mới thật nhiều sức khỏe và bình an.
                                                cảnh ken.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Một Buổi Nhậu

Đúng ngày này 3 năm trước...

Dũng lái xe từ San Diego tới khách sạn tôi ở Santa Ana khoảng 10 giờ sáng. Dũng gọi phone tôi ra rồi chở đi ăn. Chỉ có hai thằng, Diễm thì dẩn mấy đứa nhỏ đi chơi Hollywood, Cường và Bích Chi thì đi công chuyện từ sang sớm.

Hai thằng bước vô quán Hợp tính ăn phở. Tôi ăn quán này rồi, món phở fillet mignon thấy ngon lắm nên mời Dũng ăn thử. Bước vô nhìn quanh thấy người ngồi lố nhố đông đúc, Dũng nói đi quán khác đi, quán này chật quá

Hiểu ý nên tôi đồng ý lui ra ngay. Thật sự thì quán không chật, nhưng tôi đã biết tính Dũng, lần đầu tiên gặp Dũng mùa đông năm 2007 ở San Diego, Dũng cũng nói vậy và chở tôi đi vòng vòng tìm chổ ít người ăn sáng. Dũng không muốn tới những chổ ăn uống xô bồ chật chội như quán Hợp sang hôm đó

Đi lòng vòng thì hai đứa đi ăn bánh cuốn Thanh Trì. Tiệm này ít người, lưa thưa khách không biết vì quán không ngon hay tại chưa tới giờ ăn trưa. Hai thằng vô kéo ghế ngồi kêu bánh cuốn chả  bánh cống ra ăn. Không ngon lắm nhưng không sao, có chổ ngồi nói chuyện là chính. Ngồi nhẫn nha ăn uống, xỉa răng xong xui cũng mới 11 giờ. Vẫn còn sớm quá, Kỉnh hẹn khoảng qua trưa mới tới. Tôi muốn tìm quán ngồi uống bia lai rai, nhưng hiểu ý Dũng không thích kiểu ngồi chật chội, nhậu nhẹt xô bồ, nên tôi nói Dũng chở về lại khách sạn tìm quán bar ngồi uống bia.

Mới trưa nên Bar vẫn chưa mở cửa. Loay hoay một hồi cô tiếp tân mới tìm ra người trong nhà hang chịu bán bia trước giờ mở cửa. Hai thằng cầm hai chai bia hớn hở ra cái “chòi” sau vườn ngồi uống.

Đang tà tà uống chưa xong thì Kỉnh gọi ra Phúc Lộc Thọ đón Kỉnh. Thế là hai đứa vội vàng nốc hết chai bia rồi lái xe đi ngay. 3 thằng gặp nhau tay bắt mặt mừng. Dũng ôm Kỉnh thật lâu, thắm thiết lắm. Xong màn gặp gở, 3 thằng đi tìm mua đồ nhậu. Cũng tại Dũng hết, cái tính không thích quán đông người nên phải tìm mua đồ nhậu cũng mệt. Nếu không khó tính thì lủi vô quán nào đó cũng được. Uống là chính, ăn là phụ mà. Bây giờ thì tìm đồ nhậu là chính. Mua về nhà thì phải mua đồ ăn cho ngon chứ! Cũng may ông già mình là dân khu này, vốn cũng thích lai rai nên biết chổ bán đồ nhậu ngon. Tôi alô hỏi là biết ngay.

Ba thằng lái xe tới quán nhậu Bình Dân mua bê thui, bò nướng vĩ, và dê nướng chao. Thêm một thùng bia Corona nửa là xong. Dũng thích uống loại này, tôi và Kỉnh thì không thành vấn đề. Tôi  ít uống bia nên chai màu gì cũng được, xanh, sáng  hay nâu gì cũng uống láng hết.

Ba thằng lủ khủ đem bia, thức ăn vô phòng khách sạn, bày ra cái bàn nhỏ, rồi ngồi ngay trên giường khui bia, nhấm  nháp

Lai rai. Ăn ít uống nhiều..Thật ấm cúng. Tới xế chiều thì Cường về tới nhập cuộc.

Bốn thằng ngồi uống bia kể chuyện đời xưa tới mịt tối . Anh em muốn Dũng ở lại vì sợ Dũng bị phú lít bắt cái tội uống rượu lái xe, nhưng Dũng nhất định phải  lái xe về lại San Diego để săn sóc cho ba mẹ trước khi cho ông bà lên giường đi ngũ.

Từ lâu lắm rồi Dũng đã quấn quít như vậy bên ba mẹ già, không hề rời nhà lâu như vậy.

Hôm đó đặc biệt lắm. Dũng nhỉ!

Seattle 12/8/2011




Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Hư Vô

Viết cho anh Nguyễn Ngọc Dũng


Bao năm qua sống ở trên đời 
Có gì- chỉ thoảng nửa vời...hư vô

Mơ tuổi xuân còn dài chờ đợi
Ước niềm vui còn đọng thắm môi
Một dấu chấm hết.
Một kết thúc vội vàng!  
Một tiếc nuối dở dang
- Níu kéo vẫn muộn màng...

Trời vẫn thế! đất vẫn thênh thang
Thời gian qua đi...ngỡ ngàng tiếc nhớ
Mưa rơi, thác đổ
Con người lại vần xoay theo đau khổ

Ta làm được gì trong cõi nhân sinh?
Giọt sương sớm vẫn khiết tinh
Chim Khuyên vẫn hót giữa thanh bình.
Hoa Soan vẫn nở biếc nắng bình minh
Ta còn yêu!
Hàng dậu thưa mộc mạc
yêu nhành Lan trắng trong vườn
yêu ngọn gió trưa sâu lắng
Rồi chợt ngộ ra ý niệm của thiên thu

Dòng sông soi bóng lững lờ ru
Chỉ có ta không còn để hát
Trời cho ta vào đời mang thân bụi cát
Cho ta được sống, được vui, hạnh phúc
Nhưng vẫn tiễn đi - ly biệt
Vẫn kết thúc - dở dang...

Nên còn lưu luyến đến mãi muôn ngàn 
Cùng những người thân yêu, 
cùng con, cùng cháu
Cùng chia sẻ trách nhiệm về đâu?
Bao giờ mới hết bóng sầu
Để ta chia sẻ một mầu hư vô

Ôi! ý niệm thiên thu: được-mất
Người mất rồi ta còn được gì chăng?
Nước mắt không thành giọt để lăn
Đành nghẹn ngào nén vào trong thổn thức

Chúa ơi! Ngài là khởi đầu và kết thúc
Mạc khải: cùng tận khổ là ánh quang vinh
Hãy nâng con vượt đau khổ đến an bình
Nhẹ nhàng duỗi cánh bụi trần phiêu linh

...Và nối tiếp nhau -
 trong niềm hy vọng phục sinh vĩnh hằng.

 5.10.2011

Thanh Hương

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Sinh Tử

Viết cho anh Nguyễn Ngọc Dũng


Sống - chết
Gặp nhau không kì hạn
Em về buông nét nhạt thắm môi
Rồi pha cho đậm tiếng cười
Níu thêm một cõi xuân tươi mấy thì

Ta nhìn lại ta đi quanh quẩn
Hết một đời...không nhận ra ta
Trãi qua một kiếp vẫn là
Nắm tro vô vị bay xa tay người.

Nghĩ đời người sầu khơi nhòa mắt
Chắp hai tay cúi mặt nguyện xin
Nghẹn lời.lòng cũng lặng thinh
Đừng để người tốt một mình đắng cay

Trời cứ cao xanh - đầy hy vọng
Đất ta gần - vẫn mộng trường sinh
Phù du vội gởi chút tình
Xua tan vị đắng tử sinh phải đành
Hay...

Ta đem thời gian ủ kín
Và không gian vô định nhốt chung
Thế nhé! không có muôn trùng
Để trong mặc niệm không cùng tận đâu!

Vẫn thấy thời gian mầu miên viễn
Bể dâu đau khổ chuyện thường tình
Nhắm mắt, rồi mở vẫn điêu linh
Thôi! ta về cội an bình tịnh tâm

Chẳng phải đời như làn gió thoảng?
Chút phiêu bồng cuộn thoáng theo mây
Vẫn say...hơi thở chốn này
Tiếc thương kỷ niệm, mơ ngày thái lai

Ta thật mơ hương lài tỏa nức
Thoảng trong đêm ngủ,thức không phân
Để trong ánh sáng thiên thần
Cho ta gặp lại một phần đời nhau.
...Để trong mặc niệm không đau tận cùng.

Thanh Hương

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Viết cho Dũng - Một Ngày Tháng Tám

Xe vừa ra khỏi Baton Rouge thì trời đổ  mưa như trút nước. Đường xa lộ đang sáng sủa bổng xập tối, mưa giăng khắp lối, hơi nước làm mờ hết kính xe. Tôi liếc coi giờ, đã hơn 5 giờ chiều rồi, bây giờ chắc Dũng đã biết kết quả hội chuẩn của các bác sĩ.

Hôm nay là ngày quan trọng của Dũng, vì Dũng vẫn nhắc tôi hoài. Dũng nói hôm nay, 23/8, các bác sĩ sau khi xem xét hết những xét nghiệm, hình ảnh chuẩn đoán, sẽ gặp Dũng và cho Dũng hay khi nào giải phẩu. Cả ngày hôm nay ngồi lái xe từ Dallas về Houston, rồi từ Houston về News Orlean, tôi cứ nôn nóng trông chờ tin tức Dũng. Trong đầu óc đơn giản của tôi, khối u lớn thì nên mổ càng sớm càng tốt. Bác sĩ sẽ hẹn ngày mỗ. Một cuộc giải phẩu không gấp gáp, không cấp cứu nên chắc chỉ là cuộc họp lên chương trình, báo cho Dũng biết phương pháp giải phẩu, ký giấy tờ... Chắc lúc nào có chổ thì sẽ mổ lấy khối u ra ngay.

Tôi nôn lắm. Càng sớm càng tốt. Tôi nghĩ vậy

Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho Dũng

"Dung oi, sao roi, co gi la khong?"

Xe vẫn chạy đều đều trên xa lộ, mưa vẫn rơi không ngơi. 15 phút trôi qua, rồi 20 phút, Dũng nhắn lại

"Hung oi BS quyet dinh khong mo"

Tôi hơi ngẫn người, chưa hiểu kịp sự quan trọng của quyết định này

"ok Dung. Vay la ok phai khong? "

"Chac khong sao dau" Tôi  nhắn  tiếp

Nhắn như vậy nhưng tôi bắt đầu thấy lo lo cho Dũng. Chắc có gì không ổn rồi. Từ khi Dũng nói mình bị "HCC" hồi đầu tháng 8, tôi đã lục lọi tìm hiểu coi HCC là gì (ung thư tế bào gan nguyên phát),  trị liệu cách nào. Tôi hiểu rằng khối u lớn quá sẽ không được giải phẩu. Hay là khối u của Dũng đả lớn quá? Tôi ráng nhớ xem sách vở nói to cở nào thì không mổ, hay như thế nào thì sẽ không mổ. Tôi nhớ không ra, nhưng Dũng nói của Dũng tuy lớn nhưng không phải là di căn từ chổ khác, cũng chưa lan đi đâu hết, các bác sĩ nói vậy mà.

Hay chỉ là khối u lành tính nên không cần giải phẩu?

Tôi nghĩ như thế. Tôi muốn gọi nói chuyện cho nhanh nhưng trong xe đông quá không thể. Dũng vẫn dặn tới dặn lui, Cảnh và tôi không được nói cho ai biết, để bệnh tình ngã ngũ ra sao thì Dũng sẽ  báo cho anh em biết luôn

Nhìn bâng quơ những hàng cây hai bên đường đang loang loáng vút qua, tôi cảm thấy hơi lo lo. Có lẽ tôi không hiểu hết cơn bệnh của Dũng. Lúc nào Dũng cũng nói chuyện lạc quan, và Dũng nhiều hy vọng lắm. Từ ngày Dũng báo tin mình nghĩ ở nhà trị bệnh, Dũng và tôi điện thoại nói chuyện thường hơn xưa. Toàn là chuyện trên trời dưới đất; chuyện thời tiết San Diego ấm áp; chuyện cái đội football nào đó Dũng không ưa cho lắm; Rồi chuyện học hành con cái; chuyện Dũng thúc giục con trai học lái xe cho nhanh; chuyện vui của người cha già lẩm cẩm. Rồi xoay qua chuyện cây ổi ra nhiều bông quá, năm nay chắc nhiều trái hơn năm ngoái “khi nào Hưng Diễm xuống mình hái cho đem về nửa, ổi xá lị  ngon lắm”; chuyện cây ớt năm nay lại ra trái nhiều  "hái rồi nhưng còn cả ngàn trái, sắp chín rồi" Dũng hay nói vậy về cây ớt của mình. Rồi Dũng hứa sẽ hái gởi cho bạn bè "đợt vừa rồi mình vừa gởi cho Đông . Đợt này mình sẽ hái gởi cho cậu, nhiều lắm"

Vậy đó, toàn chuyện bình thường của 2 thằng mới bước vào cái tuổi ngũ thập tri thiên mệnh. Chuyện gia đình con cái , thêm chuyện ăn uống vườn tược.  Nhắc đến bệnh tình thì  Dũng vẫn tỏ ra lạc quan "mình nghĩ làm vài tháng thôi, trị bệnh xong, chắc cuối năm đi làm lại."  Và lúc nào cũng vậy, trước khi gát máy Dũng khẩn khoản  "cầu nguyện cho mình nhen, nhớ cầu nguyện cho mình"

Tôi hứa. Tôi gật đầu một mình như một cái máy. Nhưng tôi thật mơ hồ về căn bệnh của thằng bạn. Biết ung thư là trầm trọng, tôi không có nhiều cảm giác cấp bách, lo sợ. Khoảng cách  không gian và những cuộc nói chuyện điện thoại vui vẻ làm cho tôi cảm thấy nhẹ nhàng.

Xe vẩn lao đi trong cơn mưa dày đặc. Tâm trí tôi lại lang thang, bác sĩ không chịu mỗ lấy khối u! Tại sao vậy? hay chắc khối u lành tính, uống thuốc, xạ trị cũng xong? Có cái gì lo lắng mơ hồ như làn nước phủ nhòa trên xa lộ. Cường thằng bạn nối khố vẫn chăm chú lái xe, vừa lái xe vừa càu nhàu xe mới sao bỗng dưng chạy yếu quá. Ở hàng nghế giửa gia đình Cường đang im lặng coi phim, nghe nhac. Phim chắc hay lắm vì thỉnh thoảng Bích Chi lại cười một mình. Ngồi băng nghế tuốt phía sau Diễm và Nga, một người bạn đời và một người bạn gái tri kỷ, đang nói chuyện gì nho nhỏ rồi khúc khích cười

Mọi người thật vô tư quá. Tôi bổng thấy mình hạnh phúc. Mà hình như trong chiếc xe này ai cũng sung sướng hạnh phúc. Thỉnh thoảng hình ảnh Dũng lại lướt qua trong trí óc. Nhưng tôi không nghĩ ngơi nhiều, chỉ thóang qua một nổi lo âu mơ hồ.

Phone lại rung lên

“ Tuan toi se biet cach tri lieu”

“cau nguyen cho minh”

Dũng nhắn tin 2 lần liền

“ok sure, take care man. We all pray for you”

Tôi nhắn lại.

Rồi nổi lo mơ hồ lại trổi dậy, mông lung, lãng vãng đâu đó

Mưa đã tạnh. Hồ Pontchartrain chợt hiện ra trước mặt, sắp tới New Orleans rồi. Tôi mong mau mau tới để vô khách sạn nằm chút cho khỏe, rồi tìm chổ ăn ngon cho thỏa mãn cái bụng bắt đầu đói của tôi.

Tôi vẫn ưu tư với thời tiết, vẫn để ý cho cái mệt, lo cho cái đói...
 
Tôi nào hay bên kia thằng bạn thân đang cố chống trả quyết liệt những cơn đau, cố dành giựt với tử thần từng ngày từng giờ sự sống còn bằng những lời cầu nguyện.

Tôi nào biết  trong mỗi cuộc nhắn tin, mỗi cú điện thoại là ẩn chứa mỗi lời van xin thống thiết với Thượng Đế.

*****************
Dũng ơi, bây giờ mình sẽ vĩnh viễn không còn được nhận tin nhắn của bạn nửa.

Linh hồn Dũng đang ở đâu? Mình xin Dũng, Dũng hãy cầu nguyện cho bọn mình, Dũng nhé

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

BÌNH AN THIÊN THU



Cả bầu trời ngập nắng không đủ sưởi
Ngày Anh về lòng đất Mẹ lạnh căm
Cả rừng Thu phong vàng rơi bên suối
Tôi mãi tìm một chiếc lạc xa xăm... 

Như Hỏa Châu tỏa rực lên, rồi tắt!
Anh chiếu qua đời chút sáng thiên ngân
Như nốt nhạc lạc điệu, rung phá cách
Mà trầm hùng tuyệt tác đến vô ngần

Đất trời còn đó! Người sao thay đổi?
Chưa sang đông, nghe băng giá quanh hồn
Xưa nghe nói: Thu là mùa chờ đợi
Nay bên đời, người đã vội xa luôn

Với thiên thu, đời người là lữ khách       
Có chia ly, để khao khát vĩnh hằng
Có đau thương, lập công trong thử thách
Mới tiến gần về vĩnh cửu Thiên Nhan

Trong Chúa yên nghỉ và bình an nhé!
Cứ trả cho đời, phức tạp nhân gian
Rồi tất cả cũng về lòng đất Mẹ
Chia ly nào cũng đến tận bình an

Chúa sẽ lau khô đi dòng lệ nóng
Của sầu thương, tiếc nuối ngỡ ngàng
Tấm lòng Anh sẽ thiên thu trải rộng
Trong lòng mọi người, chờ hội ngộ vinh quang.
3-11-2011
 ( Vĩnh biệt Anh Nguyễn Ngọc Dũng SB 72)
 Thanh Hương


Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

Chương Trình Tang Lễ cho bạn Dũng



Thứ Tư Ngày 2/11/2011
10:00AM - 7:00PM
Viếng Thăm Dũng lần cuối tại nhà quàng:
Clairemont Mortuary
4266 Mt Abernathy Ave
San Diego, CA 92117
 858-279-2211
http://www.clairemontmortuary.com/dm20/en_US/locations/46/4617/index.page?


Thứ Năm Ngày 3/11/2011
9:00AM-10:00AM
Thánh Lễ An Táng tại nhà thờ
St Mary Magdalene Church
1945 Illion Street - San Diego, CA 92110
(619) 276-1041
http://www.stmarymagonline.org/

11:00AM

An táng tại nghĩa trang
El Camino Cemetery
5600 Carroll Canyon Road
San Diego, CA 92121
Phone: (800) 352-2646

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Xin vĩnh biệt mọi người



"Xin vĩnh biệt mọi người
Tôi ra đi lần cuối
Không bao giờ trở lại
Hẹn nhau trong Nước Trời."(RT)

Xin để lại anh em mối tình
Xin yêu thương mãi mãi thay tôi…





DŨNG ƠI ! 
THẾ LÀ KHÔNG CÒN NHỮNG KHỔ ĐAU
KHÔNG CÒN VƯƠNG VẤN NHỮNG TỦI SẦU
BẠN ĐÃ RA ĐI VỀ VỚI CHÚA
HƯỞNG PHÚC THIÊN ĐÀNG MÃI NGHÌN THU...

 Các bạn thân mến, thế là Dũng đã rời bỏ cuộc chơi trước anh em mình. Quá ngỡ ngàng trước sự ra đi này, cho dù đã đọc email của bác Cường, cho dù đã được bác Hưng cho biết tình hình sức khỏe của Dũng cách đây mấy hôm...

Vẫn biết rồi sẽ có giây phút vĩnh biệt này, vẫn biết mệnh trời thì khó cãi...nhưng lòng vẫn quặn đau niềm mất mát.

 Mình tin những gì Dũng đã làm trong cuộc đời: một chú chủng sinh hiền lành, tốt bụng. Một người con luôn luôn thảo hiếu với cha mẹ. Một người chồng gương mẫu, một người cha yêu thương...và những ngày tháng chịu đựng đớn đau trên giường bệnh. Với tất cả những điều ấy, mình tin chắc Chúa và Mẹ Sao Biển sẽ dẫn đưa linh hồn MICAE  vào nước Trời.
         Dũng ơi ! Anh em SB 72 xin tạm biệt cậu...

TIỄN BIỆT

Một cành lan trắng...xin vĩnh biệt Anh!
Một lời không cùng...lớn hơn đau đớn! 

Nơi Anh về, khổ đau không còn nữa  
Nơi Anh về, chốn vĩnh phúc an lành
Gởi theo Anh lời ngưỡng mộ tận tâm
Gởi theo Anh cả nắm đất phù vân 
Và tất cả sẽ không là nước mắt !
Sẽ tấu thành giai điệu yêu thương nhất!
Tiễn biệt Anh trong ánh sáng thiên thần
Tiễn biệt Anh giữa muôn tình mến thân
Về nơi ấy cầu cho người ở lại
Gánh nốt phù vân một kiếp người trần.


Thiên thu xin được một lần 
Cúi đầu tiễn biệt tri ân Anh nhiều.
                30-10-2011
            Thanh Hương ( dâu SB 72) 
Kính tiễn biệt Anh Micae Nguyễn Ngọc Dũng

Hành Trang Bên lòng

Xin thương tặng một người anh SB72

Hành Trang Bên lòng

Con nhớ "mình là bụi đất thôi"
"Một cơn gió thoảng đủ tan rồi"
Hồng nhan, quyền qúy nào tha thiết
Trần thế buồn vui gì cũng trôi
...
Đến lúc cuộc đời giã biệt ly
Xuôi tay nhắm mắt sẽ còn gì
Phải chăng vài giọt lệ đưa tiễn
Để xóa dấu chân người đã đi
...
Con sẽ mang gì được cạnh lòng
Thuộc về dương thế cũng bằng không
Ra đi là hết đời lưu luyến
Chỉ Chúa, một tình yêu xót thương
...
Xin Chúa giúp con luôn sẵn sàng
Dọn đường xếp sẵn túi hành trang
Bước theo chân Chúa trong đời sống
Hành lý linh hồn con được mang
...
HC

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Kỷ niệm ngày về La Vang

Cảm xúc chuyến đi hành hương La Vang dâng lời cầu nguyện cho người anh phương xa. Xin thân tặng các anh SB72


Về Mẹ La Vang  

Tháng Mười, trời La vang dìu dịu
Vắng bước chân trẩy hội hành hương
Vắng xôn xao trống đình rước kiệu
Mẹ an bình giữa bốn bể tuyết sương

Con đến Mẹ chiều buông chầm chậm
Hàng cây cao lá úa đổ vàng
Vài giọng chim lẻ đàn gọi bạn
Mẹ hiền hòa giữa điệp trùng không gian

Dưới chân Mẹ, con say sưa ngắm
Không lộng lẫy, không rực hào quang
Nhưng huyền ảo, mượt mà...thăm thẳm
Đẹp ngỡ ngàng, ôi! Mẹ La Vang.

Uốn lượn, lung linh những ngọn nến

Con xua tan băng giá quanh mình
Và khêu lên cho bùng lửa mến
Chợt hồn say cất giọng tôn vinh

Đêm chập chùng rơi trong thinh lặng
Thỏ thẻ bên Mẹ chuỗi Mân Côi
Nguyện cầu cho bao người cay đắng
Đang tuyệt vọng kêu cầu, Mẹ ơi!

Gói hành trang về đây trĩu nặng
Lời cầu của bè bạn, người thân
Mẹ, con thổn thức thâu đêm trắng
Những chân tình tha thiết cầu an

Ngày mai! xa Mẹ về cuộc sống

Lòng nhớ hoài ánh mắt long lanh
Ẩn suối lệ yêu thương cảm động
Chắc Mẹ thương đoàn con cái lữ hành

Con muốn ôm cả khung trời có Mẹ
Sát vào lòng tâm sự ngày đêm
Vì Mẹ hiền bao dung đến thế!
Con một niềm trông cậy vững bền.


Kỷ niệm ngày về La Vang

13.10.2011
Thanh Hương



Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Lễ An Táng Cha Phaolô Trần Sơn Bích

Tuy cha Bích không dạy dỗ anh em SB72 những ngày học ở Sao Biển, nhưng cha Phao Lô là cha giáo các lớp đàn anh, và đã hướng dẫn những anh em chúng ta những ngày học ở TCV Sao Biển cách này hay cách khác.

Xin Chúa cho linh hồn Cha chúng con Phao Lô Trần Sơn Bích nghĩ yên muôn đời.
Xin cha cầu bầu cùng Thiên Chúa cho chúng ta những người còn trên trần thế này.




Bạn được mời xem anbom ảnh của Thắng Nguyễn: Anh em CCS Sao Biển viếng Cha Phaolô
Anh em CCS Sao Biển viếng Cha Phaolô
17-10-2011
bởi Thắng Nguyễn

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Núp Bóng Mẹ

Tháng Mẹ Mân Côi, một nương tử xin thương tặng một người anh SB72. Xin góp lời cầu nguyện cho người anh phương xa

 Núp Bóng Mẹ
***
Con buồn lắm Mẹ ơi
Lòng khắc khoải khôn nguôi
Giữa đời bao yếu đuối
Khổ đau lụy kiếp người

Đây chén đắng đau thương
Lệ thấm bước hoang đường
Tim côi đầy thương tích
Sầu thẳm nỗi oan vương

Con như đang mù lòa
Lạc bước tháng ngày qua
Mẹ ơi xin chỉ lối
Kẻo chìm đắm nhuốc nhơ

Mang thân phận mọn hèn
Mẹ suối nguồn ủi an
Là nơi con ẩn trú
Cho vơi nỗi ưu phiền

Sợ lắm bước chênh vênh
Con dong duổi tật nguyền
Về đây hồn lắng đọng
Tình Mẹ quá vô biên
KT_Hoài An

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Khẩn Cầu Cho Bạn

Lạy Chúa lòng lành,
Người có thấy hôm nay
Một ngày không như mọi ngày
Không chuyện cười
Không tin nhắn
Trời vẫn xanh nhưng nghe chừng thiếu nắng
Biển cứ dập dềnh
Buồm trắng vẫn mù khơi
Tiếng hát chơi vơi
Cung đàn lỗi nhịp…

Bạn con đang mang khối u tàn ác
Gặm nhắm tâm hồn
Hủy hoại thịt da
Bạn con cũng thân phận người ta
Biết buồn, biết thương, biết đau, biết sợ
Biết chia sẻ những cuộc đời dang dở
Biết cảm thông những thân phận mịt mù
Cũng đã từng nếm trải đời tu
Nên quý lắm: gia đình và tình bạn!
Còn thương lắm cha già nghễnh ngãng
Còn nặng lòng hai trẻ vô tư

Con hết lòng cầu xin Chúa nhân từ
Và khẩn nguyện Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận
Dẫn dắt bạn con trên Đường Hy Vọng
Để xây dựng nước Chúa giữa trần gian
Xin cho bạn con vác chõng hiên ngang
Để làm chứng cho Tình Yêu bất diệt

Con vẫn biết
Thánh Ý nhiệm mầu
Nhưng lẽ nào
Người không nao nao khi lòng con quặn thắt
Lòng bạn con tan nát
Và tâm hồn bao nhiêu người rời rã đêm nay

Con xin chắp đôi tay
Cầu xin Người gia ân
Phép lạ!
Phép lạ!...



Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Kỷ Niệm Một Chuyến đi

(Chuyện xảy ra ngày 29/9/2010, hôm đãi tiệc bạn bè Sao Biển 72 tại Sài Gòn. Đúng một năm rồi, hôm nay post cho các bạn đọc cho vui )


Lão Mù Bán Nhang

Tôi đến nhà hàng 241 trên đuờng Phạm Viết Chánh sớm hơn dự định. Lần trong túi quần móc điện thọai ra coi giờ, mới có 3:45, phải tới 5 giờ thì anh em Sao Biển mới đến theo lời mời. Làm gì bây giờ nhỉ? Tôi đứng loay hoay trên lề đuờng, nhìn qua nhìn lại không biết làm gì. Chung quanh không có quán cà phê nào cả. Vỉa hè chổ này chật chội quá, xe honda đậu kín. Lại nhìn vào nhà hàng 241, thấy vắng quá, chắc thiên hạ chưa tới giờ đi nhậu đâu. Hay trở vô lại nhà sách Nguyễn Thị Minh Khai xéo xéo bên kia đường đọc sách cóp? Mới ở trong ấy cả tiếng hơn rồi, vô lại thấy kỳ quá. Hay vô đại nhà hàng 241 ngồi làm một chai truớc nhỉ. Tôi chỉ muốn có chổ nào ngồi thanh thản một mình. Hôm nay thì tôi buồn lắm, không hiểu tại sao, một nổi buồn vô cớ không tên ập vô hồn.

Tôi đứng bâng quơ một lúc thì thấy một ông cụ già, có lẽ già vì tướng đi lom khom, bộ quần áo xám xám thùng thình với một túi vãi lớn cũng xam xám đeo truớc bụng. Nhìn ông quơ quơ cái que gậy ốm tong phía trước tôi mới đóan chắc là lão mù. Nhưng sao không thấy lão đeo kính đen nhỉ. Tôi đứng thẳng người chăm chú, e ngại nhìn lão mù dò dẫm từng bước một trên vĩa hè chật chội. Lão phải đi lên, đi xuống lòng đuờng vì vĩa hè chật cứng nào xe, nào bàn, nào ghế đầy ra đó.

Lão đi ngang qua trước mặt, bây giờ thì tôi nhìn lão hững hờ, không còn chăm chú nửa. Lão đi nghề quá, không vấp đụng cái gì hết. Thò tay vô túi tôi lôi ra mấy tờ giấy mười nghìn, năm nghìn nhăn túm vẫn còn trong túi quần từ hồi tài xế taxi thối lại.

'Bác ơi" tôi gọi nho nhỏ, như sợ lão nghe thấy.

Lão như có thính giác của một con chó, tôi chỉ khẻ gọi trong tiếng rú, tiếng còi xe inh ỏi trong đuờng phố nhỏ hẹp. vậy mà lão quay lại ngay. Lão dò dẫm tới trước mặt tôi. Tôi vội vã dúi vào tay lão hai tờ giấy bạc nhăn nhúm

"Tặng bác đấy" tôi nói nhanh.

"Không, tôi không lấy" tôi thật bất ngờ khi lão nói như vậy. Tay lão cầm tiền giơ trả lại tôi.

Tôi cầm lại tiền, chưa biết xử sự sao thì lão lại nói, " tôi bán nhang cúng lấy tiền, không nhận tiền cho"

"À, ra thế " vậy bao nhiêu một bó vậy bác?" tôi hỏi

"Ba ngàn bó nhỏ, năm ngàn bó lớn"

"Vậy bác bán cho con 3 bó nhỏ đi" tôi nói. Lão móc trong túi lớn đeo trước ngực đưa cho tôi ba bó nhang, tôi lại dúi vào tay lão

"15,000 đó, bác giử luôn đi." tôi nói

"Không đuợc, vậy cậu lấy thêm 2 bó nửa đi" vừa nói ông lão vừa móc thên 2 bó nhang đưa tôi. Tôi cầm năm bó nhang nhìn ông lão, rồi dúi cả năm bó vào trong túi lão

"Con mua rồi đó, bây giờ tặng bác, bác bán hay cho ai cũng đuợc"

Ông lão gạt tay tôi ra " Không đuợc cậu ơi, tôi chỉ bán nhang, cậu muốn mua cho ai cũng đuợc, tôi không nhận lại đâu."

Lão nhìn thẳng tôi vừa cười vừa nói như thể thấy đuợc mặt tôi. Rồi lão bước đi, khuôn mặt vẫn cười tươi "cảm ơn cậu nhen" . Nhìn lão hớn hở quá, mà làm sao lão kiểm tiền nhỉ? lão đâu thấy đường! Làm sao lão biết là tôi đưa 15,000?

Tôi nhìn theo sững sờ. Sao lại có người như thế này? Lão ốm o gầy mòn, đi chậm chạp, cái que đưa qua đưa lại như râu con sên đang dò dẫm đuờng, nhưng tôi có thể cảm nhận đuợc một khuôn mặt tuy già nua, khắc khổ, mù lòa, nhưng thật rạng rở niềm vui. Hay lão này chỉ bày trò làm vẻ? Hay lão trúng mánh hôm nay? đã quá lời rồi? Tôi nhìn xuống mấy bó nhang ngờ vực. "Chắc nhang này dõm, đáng giá vài trăm bạc, bán cho mình 15,000 đồng là lời quá xá rồi." Tôi nghĩ vậy, rồi nhìn theo ông lão vẫn chập chửng đi ven bên hè phố.

Đang cầm 5 bó nhang chưa biết làm gì, thì một anh bảo vệ mặt đồng phục xanh da trời bứơc tới cuời tươi, " Chú đem vô cúng ông địa trong kia kìa" Vừa nói anh ta vừa chỉ vào cái bàn thờ nho nhỏ, đo đỏ đặt ở gốc tường bên trong nhà hàng. Có lẽ anh ta theo dõi cuộc đối thọai của tôi và ông lão, biết là tôi không cần mua nhang nên tới đề nghị như vậy. Tôi cầm 5 bó nhang đi thẳng vào nhà hàng, để hết vào trong cái lon lớn cạnh bàn thờ ông địa. Hình như có ai đó đã làm trước tôi, vì tôi thấy đã có vài bó nhang trong lon rồi.Thật tiện lợi quá

"Chật, chắc là kiểu làm tiền mới, cũng hay" tôi ngẫm nghĩ một mình.

Rồi bạn bè kéo tới. Tôi lao vào cuộc nhậu nhẹt, ly này ly nọ cụng cách cười đùa vui vẽ huyên thuyên . Hình ảnh lão mù già bán nhan hòan tòan biến mất khỏi tâm trí hời hợt . Tôi đã quên bẵng lão rồi, như thể tôi không bao giờ gặp lão, chưa hề mua nhang của lão


*
**
*****
Người say say đã ngấm men bia, tôi ra ngòai đường hút thuốc, tạm thóat cái không khí ngột ngạt đầy mùi thuốc lá trong phòng nhậu. Vừa phì phà điếu thuốc vừa nhìn bâng quơ vào lòng đuờng phố nhộn nhịp, chi chít ánh đèn xe, tôi lại thấy lòng mình buồn buồn. Bao nhiêu bạn bè, bia rượu, thức ăn ê hề, vậy mà sao tôi không thấy gì vui cả.

Anh bảo vệ hồi chiều lại bước tới, nhìn tôi cười " Cái ông mù bán nhang cho chú hồi chiều đó, bị xe tông đằng kia kìa, không biết ra sao rồi" anh vừa nói vừa chỉ tay tới góc đuờng xa xa phía trước

" Vậy à! sao vậy? hồi nào?" Tôi giựt mình hỏi

"Không biết sao nửa, chở đi nhà thương rồi. chắc mấy thằng lái xe máy ẩu tông ông già mù," anh ta hồn nhiên trả lời "cũng tội nghiệp ông già , bị tông lăng quay ra đuờng không đứng dậy nổi, vậy mà ổng vẫn cười, vẫn cố mò mẫm gom mấy bó nhang rớt dưới đuờng, súyt nửa là bị tông thêm vài phát nửa rồi. Nhang còn rớt đầy ra đường kia kìa" anh ta vẫn tiếp tục "mà ông già khờ quá, người ta xin bồi thuờng mà ổng không chịu, nói lỗi tại ổng mù không thấy đuờng "

Tôi cố nhìn theo hướng tay anh bảo vệ chỉ xuống lòng đuờng, cố tìm xem những bó nhang rớt chổ nào. Lòng đuờng đầy xe, đầy ánh sáng, nhưng tôi không thấy gì hết, chỉ chóa mắt trong ánh sáng chói lòa của những chiếc xe máy đang gầm rú ngang dọc tất bật .

Lòng đường vẫn tối thui.
Chắc tôi đã mù lòa.

Mắt trong sáng, mà không thấy đuợc sự vui vẻ,
Nhìn rỏ ràng, lại không nhận ra hạnh phúc vẫn chung quanh,
Tưởng mình rộng lượng, nhưng lại khó thứ tha,
Nghĩ lòng chân thành, sao vẫn đầy hồ nghi đố kỵ.

Lão ơi, bây giờ lão ở đâu ? Cho con xin mua mấy bó nhang rớt này , lão nhé!

(Seattle, 10/28/2010)

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

KINH XIN ƠN VỚI ĐHY F.X. NGUYỄN VĂN THUẬN




KINH XIN ƠN VỚI
ĐHY F.X. NGUYỄN VĂN THUẬN

Lạy Thiên Chúa toàn năng và hằng có đời đời,
là Cha và Con và Thánh Thần,
con cảm tạ Chúa vì đã ban cho Hội Thánh
gương chứng tá anh dũng
của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.
Kinh nghiệm khổ đau trong ngục tù,
được Ngài sống liên kết với Chúa Kitô chịu đóng đinh,
dưới bóng che chở hiền mẫu của Mẹ Maria,
đã rèn luyện Ngài nên một chứng nhân sáng ngời
cho Hội Thánh và toàn thế giới,
về sự hiệp nhất và tha thứ,
cũng như về công lý và hòa bình.
Con người dễ thương mến
cùng với sứ vụ mục tử giám mục của Ngài
tỏa chiếu rạng ngời ánh sáng của đức tin,
nhiệt tâm của niềm hy vọng
và sức nồng ấm của đức ái.
Giờ đây, nhờ lời bầu cử của Ngài và theo thánh ý Chúa,
xin Chúa ban cho con được ơn đang khẩn cầu,
với niềm hy vọng thấy Ngài
sớm được vinh hiển trên bàn thờ.
Amen.


Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

Mẹ Đầy Ơn Phúc Lạ

Thân tặng các anh SB72 nhân ngày lễ Sinh Nhật Mẹ

Ơn đầy đức trọng Chúa ban
Hiển vinh trời đất muôn phần phúc thay
Trần gian nghịch cảnh lưu đầy
Mẹ nguồn hy vọng Sao Mai dẫn đường
...
Mẹ là đóa huệ ngát hương
Băng trinh ngọc tuyết dịu dàng thiện tâm
Chịu cay nuốt đắng âm thầm
Đồng công cứu chuộc nổi trôi tội đời
...
Kính mừng Mẹ Thánh cao vời
Thương con châu lệ Mẹ rơi nhạt nhòa
Khắp nơi tội, khổ gần xa
Hiện ra cảm hóa con người canh tân
...
Đời con tội lỗi muôn vàn
Bon chen bất xứng vị lòng Chúa yêu
Cậy trông Mẹ chỉ muôn điều
Biển bờ xa khuất nan thuyền lênh đênh
...
Giúp con xám hối tội tình
Thực hành chân lý hy sinh khiêm nhường
Bên Mẹ sẽ được ủi an
Tâm hồn sung mãn thánh ân tuôn trào
...
HC

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Thăm Texas

Mình có dịp đi chu du miền nam nước mỹ với gia đình bác Cường SB72 và một số bạn bè Y79 (có bác Nga)  Tụi mình tập trung ở Houston rồi lái xe đi tắm biển ở Florida và thăm một người bạn thời tị nạn nơi này. Thăm bác Đông ở Dallas. Mình cũng ghé nhà Khôi nhưng vì không báo trước nên không gặp được….
Gởi các bác vài tấm hình coi cho vui


Chụp với Đông, Cường và anh Hiệp tại nhà Đông ở Dallas.
Ở đây năm này nóng trên 38C mấy chục ngày liền. Nhiều ngày lên tới 43-44C. Nóng quá xá cây ớt Dũng Petit chỉ toàn lá, không ra trái nổi.
Tụi mình chỉ ngồi chổ này một chút thôi, để hút thuốc đó mà. Xong phải chạy vô nhà vì ngoài nóng quá


Đang loay hoay bấm chuông trước nhà Khôi ở Houston.
 Tới đại, hên xui may rủi, biết đâu có Khôi, nhưng không ai ở nhà cả :(
hẹn lần khác vậy


Buổi tối tại New Orleans với gia đình Cường.



Biển Destin, Florida, đẹp không thua gì biển Nha Trang đâu. Mà chắc đẹp hơn đó. Cát trắng vô cùng, biển mát, trong vắt. Cá lội từng đàn dưới chân. thích lắm
Ở đây mát hơn Texas một chút thôi.


 Tại nhà xứ của cha Dominique Đạt , Florida. Gởi các bạn coi cho vui
Một người bạn thời tị nạn (bây giờ là Linh Mục) đang phát gạo cứu đói cho cả đám (bác Nga đại diện nhận gạo;)