Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Sinh Tử

Viết cho anh Nguyễn Ngọc Dũng


Sống - chết
Gặp nhau không kì hạn
Em về buông nét nhạt thắm môi
Rồi pha cho đậm tiếng cười
Níu thêm một cõi xuân tươi mấy thì

Ta nhìn lại ta đi quanh quẩn
Hết một đời...không nhận ra ta
Trãi qua một kiếp vẫn là
Nắm tro vô vị bay xa tay người.

Nghĩ đời người sầu khơi nhòa mắt
Chắp hai tay cúi mặt nguyện xin
Nghẹn lời.lòng cũng lặng thinh
Đừng để người tốt một mình đắng cay

Trời cứ cao xanh - đầy hy vọng
Đất ta gần - vẫn mộng trường sinh
Phù du vội gởi chút tình
Xua tan vị đắng tử sinh phải đành
Hay...

Ta đem thời gian ủ kín
Và không gian vô định nhốt chung
Thế nhé! không có muôn trùng
Để trong mặc niệm không cùng tận đâu!

Vẫn thấy thời gian mầu miên viễn
Bể dâu đau khổ chuyện thường tình
Nhắm mắt, rồi mở vẫn điêu linh
Thôi! ta về cội an bình tịnh tâm

Chẳng phải đời như làn gió thoảng?
Chút phiêu bồng cuộn thoáng theo mây
Vẫn say...hơi thở chốn này
Tiếc thương kỷ niệm, mơ ngày thái lai

Ta thật mơ hương lài tỏa nức
Thoảng trong đêm ngủ,thức không phân
Để trong ánh sáng thiên thần
Cho ta gặp lại một phần đời nhau.
...Để trong mặc niệm không đau tận cùng.

Thanh Hương
Đăng nhận xét