Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Hư Vô

Viết cho anh Nguyễn Ngọc Dũng


Bao năm qua sống ở trên đời 
Có gì- chỉ thoảng nửa vời...hư vô

Mơ tuổi xuân còn dài chờ đợi
Ước niềm vui còn đọng thắm môi
Một dấu chấm hết.
Một kết thúc vội vàng!  
Một tiếc nuối dở dang
- Níu kéo vẫn muộn màng...

Trời vẫn thế! đất vẫn thênh thang
Thời gian qua đi...ngỡ ngàng tiếc nhớ
Mưa rơi, thác đổ
Con người lại vần xoay theo đau khổ

Ta làm được gì trong cõi nhân sinh?
Giọt sương sớm vẫn khiết tinh
Chim Khuyên vẫn hót giữa thanh bình.
Hoa Soan vẫn nở biếc nắng bình minh
Ta còn yêu!
Hàng dậu thưa mộc mạc
yêu nhành Lan trắng trong vườn
yêu ngọn gió trưa sâu lắng
Rồi chợt ngộ ra ý niệm của thiên thu

Dòng sông soi bóng lững lờ ru
Chỉ có ta không còn để hát
Trời cho ta vào đời mang thân bụi cát
Cho ta được sống, được vui, hạnh phúc
Nhưng vẫn tiễn đi - ly biệt
Vẫn kết thúc - dở dang...

Nên còn lưu luyến đến mãi muôn ngàn 
Cùng những người thân yêu, 
cùng con, cùng cháu
Cùng chia sẻ trách nhiệm về đâu?
Bao giờ mới hết bóng sầu
Để ta chia sẻ một mầu hư vô

Ôi! ý niệm thiên thu: được-mất
Người mất rồi ta còn được gì chăng?
Nước mắt không thành giọt để lăn
Đành nghẹn ngào nén vào trong thổn thức

Chúa ơi! Ngài là khởi đầu và kết thúc
Mạc khải: cùng tận khổ là ánh quang vinh
Hãy nâng con vượt đau khổ đến an bình
Nhẹ nhàng duỗi cánh bụi trần phiêu linh

...Và nối tiếp nhau -
 trong niềm hy vọng phục sinh vĩnh hằng.

 5.10.2011

Thanh Hương
Đăng nhận xét