Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

CÁNH CHUỒN QUÊ HƯƠNG...


Chuồn ơi ai bảo Chuồn bay!
Đem về giông bão gió mây kín trời

Lúa mùa Mẹ trải sân phơi
Lom khom nhặt hạt nửa vời ủ ê

Chuồn bay Chuồn rủ mưa về
Để cô thôn nữ chân quê lấm bùn

Tranh nghèo gió thổi tro mun
Lấp xa lấp xấp nước ròng như mương

Bắp ngô để cả lên giường
Củi khô Mẹ cất, tóc hong chẳng cần
Mưa nhiều trắng cánh đồng xanh
Mai này không có cái dành để ăn

Rau khoai, đọt đậu nhai dần
Thầy Me nuốt nghẹn... để phần em thơ

Chuồn ơi Chuồn cứ hững hờ
Nhìn Người con gái quê chờ lớn lên

Sợi mây buộc xỏa tóc mềm
Vải thô giản dị, nét duyên ngập ngừng

Tinh mơ quảy gánh lên nương
Đêm về giã gạo thơm nồng thôn trăng

Mưa dầm bắp ngại trổ bông
Thêm đàn Châu Chấu ăn ròng lúa non

Cuối năm bồ đựng chẳng tròn
Đông về khát miếng cơm ngon ấm nồng

Đàn em chân đất, lưng trần
Đạp mưa đội nắng đào Lang, mót Mì

Thế rồi Chuồn cũng bay đi!
Để Cô thôn nữ xuân thì sang sông

Mẹ già em dại giữa dòng
Quê nghèo hiu quạnh long đong tháng ngày

Nương dâu Tằm cửi lắt lay
Hiên trưa vắng giọng ru say ngọt ngào

Vắng nghiêng nghiêng dáng Quai Thao
Vắng đôi guốc Mộc lao xao đầu thềm

Chiều về trên cánh đồng êm
Có đàn Chuồn nhỏ rập rền bên sông

Ngóng Nàng thiếu nữ theo chồng
Xa xăm biền biệt sao không lần về?

Mười hai bến nước lê thê
Dù trong dù đục, bến quê vẫn chờ

Ngoài kia hiu quạnh nương ngô
Trong Thôn trống vắng tựa hồ nhớ nhung

Chuồn xuôi theo gió ngàn trùng
Vẫn mong về chốn cội nguồn yêu thương

Thuyền Nàng ngược bến tha hương
Quên bao kỷ niệm vấn vương đợi chờ

Chuồn ơi! bay... nhắn Nàng mơ
Đường xưa lối cũ bao giờ...về thăm?

Thanh Hương.

(27.8.2010, Mùa Mưa Lũ 2010)
Đăng nhận xét