Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008

Thơ thẩn

Bữa trước đi dự lễ khấn gặp một ma xơ dễ thương quá, cầm lòng không đậu. Hy vọng trong AE có người đã từng một lần đồng cảm với Trẻ Tui

NGÀY VĨNH KHẤN

 

Em khoác chiếc áo đen màu tận hiến

Cớ sao da em lại… trứng gà?

Em chắp đôi bàn tay thánh thiện

Mối tình nào gỡ mãi không ra!

 

Em cam chịu đội trên đầu chiếc lúp

Sao không là voan trắng hở em?

Em quỳ gối nói lời vâng phục

Đâu hay nô lệ đứng bên thềm!...

 

Em cầm trên tay ngọn nến sáng

Soi nẻo đời tăm tối oan khiên

Em có biết một tâm hồn quạnh quẽ

Vẫn âm u trong tiếc nuối triền miên?!

 

Em- thiên thần trong veo thanh khiết

Ta- tội đồ nặng nợ trầm luân

Nhìn môi em nở nụ cười mãn nguyện

Cõi lòng ta méo xệch nhân duyên

 

Thôi, em nhé! Cứ trung kiên bền vững

Mặc cho ta lạc lõng cõi hồng trần

Trong tim em, ta không còn chỗ đứng

Kiếp độc hành, tìm đâu chốn nương thân?

 

Người em yêu, làm sao ta dám sánh

Đấng tuyệt Mỹ, tuyệt Thiện, tuyệt Chân

Bắt chước em, ta quỳ bên cung thánh:

"Dâng lên Người, tình bé nhỏ của con!"

 

 Lê Hồng Bảo

Đăng nhận xét