Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Truyện Dài: Người Hành Khất Trước Cổng Tu Viện - Kỳ 2


Truyện Dài
NGƯỜI HÀNH KHẤT TRƯỚC CỔNG TU VIỆN
Trần Thế Huy

Kỳ 2


Những ngày sau đó, tuy vết thương nơi chân chưa lành hẳn, nhưng ông Hoàng vẫn cố gắng rảo chiếc xích lô khắp nơi, tiền kiếm được những ngày này, ông đều dành để lo cho Loan, cô gái mà ông quệt ngã, tuổi cao sức yếu lại ăn uống kham khổ nên sức khỏe ông sa sút thấy rõ. Dường như Loan đã biết hết mọi chuyện:
- Bác ơi, chuyện xảy ra là ngoài ý muốn, bác đừng quá lo, con không đổ lỗi cho bác đâu, hơn nữa lúc này con cũng đỡ hơn nhiều, bác cố gắng gìn giữ sức khỏe nha.
 Loan đã hồi tỉnh lại sau một ngày mê man trong phòng cấp cứu và qua thông tin do Loan cung cấp, bệnh viện đã nhờ chính quyền trợ giúp truy tìm nên các chị em trong dòng đã biết. Và ông bà Tân, ba mẹ của Loan cũng biết được tin tức về con của mình. Từ miền biên giới Tây Nam xa xôi, ông bà vội thu xếp hành trang và tức tốc đón xe xuống thăm con. Gia đình ba mẹ của Loan ở rất xa, cách biên giới Tây Nam hơn một giờ chạy xe máy.
 Ngay từ buổi đầu gặp gỡ ông bà Tân, ông Hoàng cũng cảm thấy an tâm, vì tuy ông là kẻ gây ra tai nạn cho con họ, nhưng gia đình họ không tỏ ra khó chịu hay bắt bồi thường, ngược lại họ còn đối xử khá tốt với ông.
- Thưa ông bà, tôi thật có lỗi với cháu, xin ông bà thông cảm tha thứ cho tôi.
- Ồ không sao, tạ ơn Chúa. Cháu nhà tôi chỉ bị qua loa thôi mà.
Nghe ba mẹ Loan nói vậy, ông Hoàng chỉ biết cúi đầu cảm tạ ơn trên, vì trong cái rủi, ông còn có được cái may mắn là ở giữa xã hội bây giờ, một xã hội mà đồng tiền chiếm ngôi vị cao nhất trong tất cả mọi lãnh vực, nó đã trở thành hố sâu chia rẽ giàu nghèo, gây bất bình trong gia đình và xã hội, nó làm cho người ta lãnh đạm với nhau…thế nhưng vẫn còn có được những tấm lòng tốt và vị tha, bằng không thì ngoài việc họ bắt bẻ này nọ, ông còn phải đền bù thiệt hại khá nhiều, ấy là chưa nói tới việc phải ra trước pháp luật. Những ngày sau đó, qua tìm hiểu ông Hoàng mới biết đó là một gia đình gia giáo đạo hạnh. Ông Tân ba của Loan hiện đang làm chánh trương, và bà Hiền, mẹ Loan cũng đang sinh hoạt ở xứ đạo trong cương vị bà quản. 
Riêng ông Hoàng từ hôm gặp gỡ và tiếp xúc với Loan, ông để ý thấy trên khuôn mặt của Loan có cái bớt đỏ nho nhỏ, giống hệt cái bớt trên khuôn mặt của đứa con gái bị thất lạc. Ông luôn thắc mắc không chỉ về cái bớt, mà ngay cả khuôn mặt của Loan cũng có nhiều nét hao hao giống hệt bà Mai khi còn trẻ.  Đôi lúc ông ngồi suy nghĩ và có chút hy vọng biết đâu đây chính là đứa con thất lạc của mình, vì tuy con người ta đôi lúc cũng có nhiều nét giống nhau, nhưng trường hợp của Loan thì ngay cả anh chị em sinh đôi chưa chắc đã giống như vậy. Ông đem chuyện này kể với bà Mai:
- Này bà, sao tôi thấy con Loan nó rất giống bé Thư nhà mình, từ cái bớt đỏ cho đến khuôn mặt…và nó còn có nhiều nét giống bà như đúc, thế mới lạ chứ.
Bà Mai nghe thế vội hỏi:
- Thế thì tại sao ông không hỏi ông bà Tân?
- Tôi chỉ ngại nếu mà không phải thì…
Thực ra ông Hoàng cũng rất muốn hỏi Loan và ông bà Tân về chuyện này, nhưng rồi ông lại sợ nếu mà không phải, thì vô tình mình đã làm mất lòng họ nên đành im lặng.
 Thấy ông Hoàng buông tiếng thở dài, Loan vội hỏi:
- Hôm nay có gì mà bác lo lắng quá vậy?
 Ông Hoàng nói khẽ:
- Bác không có gì phải lo lắng cả, nhưng khi nhìn thấy cái bớt đỏ trên mặt cháu, bác lại nhớ đến đứa con bị…Nói tới đây cổ ông Hoàng nghẹn lại
Thấy vậy Loan vội hỏi:
- Con bác bị làm sao? Bác mau nói cho cháu biết với.
Ông Hoàng ngồi yên lặng chẳng nói chẳng rằng khiến Loan rất sốt ruột. Nhưng Loan e sợ nếu cứ tiếp tục hỏi, vô tình lại khơi dậy nỗi buồn nơi ông ấy. Vì thế Loan định bụng để một ngày nào đó sẽ tìm hiểu thêm.

Cánh cửa phòng bệnh chợt mở, ngước mắt nhìn lên thấy Tâm bước vào, Loan mỉm cười lên tiếng:
- Hôm nay bác bận hay sao mà anh phải vào đây?
- Ờ…ờ thì bận. Tâm ấp úng trả lời khi bất ngờ bị Loan hỏi.
Tuy rằng gia đình Loan không đòi hỏi và lấy bất cứ thứ gì của gia đình ông Hoàng, nhưng không vì thế mà ông lơi là trong việc thăm nom Loan, có món gì thơm ngon ông đều dành riêng cho Loan. Những ngày bận rộn thì đã có bà Mai chăm sóc thay ông. Thấy cả nhà ông Hoàng khá vất vả vì mình, Loan nói với bà Mai:
- Thôi bác không cần phải ở đây với con, vả lại bác cũng bị cao huyết áp, nếu suy nghĩ nhiều sẽ không tốt đâu.
Bà Mai nhìn Loan:
- Bác đi ra bên ngoài cho vui chút đỉnh chứ cứ quanh quẫn trong nhà cũng mệt lắm.
Thỉnh thoảng ông cũng phải nhờ tới thằng Tâm đưa hộ cơm cháo cho Loan, lúc đầu thì nó rất khó chịu, nhưng dần dà ông cũng không hiểu vì sao độ rày thấy nó bỗng trở nên vui vẻ hơn và lắm lúc lại nôn nóng vào bệnh viện, ông chợt nghĩ…hay là nó thích con Loan và muốn dành phần chăm sóc cho Loan?
- Ba à, đã đến giờ bệnh viện cho vào thăm, ba có gì gởi cho Loan không?
- Ơ cái thằng này…?
 Phần Loan thì khác, đã bao năm sống dâng mình cho Chúa trong tu viện, đã hiến dâng cuộc đời này cho Chúa, đã chọn Chúa làm gia nghiệp, Loan nghĩ rằng những tình cảm Tâm dành cho mình, chỉ là một thứ tình cảm bình thường mà người đời hay dành cho nhau khi quen biết và cảm mến nhau mà thôi. Nhưng rồi qua sự chăm sóc thái quá của Tâm đã làm cho Loan chợt bâng khuâng. Đôi khi ngồi một mình cũng có lúc Loan nhớ về Tâm và suy nghĩ vẫn vơ…dường như anh chàng này đang tính toán gì đây? Và cũng có thể mình đang bị anh ta trồng cây si lắm chứ?
Một ngày nọ bỗng Tâm hỏi Loan:
- Thế Loan không muốn Tâm chăm sóc cho Loan hả?
Loan chưa kịp trả lời đã nghe Tâm nói tiếp:
- Loan biết không, Tâm yêu thích Loan vì Loan hiền lành, cư xử tốt và vui vẻ với mọi người. Ngoài ra khi nhìn thấy Loan, Tâm rất buồn và nhớ tới đứa em gái nhỏ của Tâm bị thất lạc hồi năm hai tuổi, nó cũng có cái bớt đỏ bên má giống như Loan vậy đó.
Nghe Tâm nói Loan giật mình nhớ lại những lời bác Hoàng đã nói với Loan hôm trước:… khi nhìn thấy cái bớt đỏ trên mặt cháu, bác lại nhớ đến đứa con bị…Loan suy nghĩ chắc gia đình bác Hoàng đang có điều gì uẩn khúc đây? Tại sao mình thấy họ hay nhắc tới cái bớt đỏ trên mặt mình, chà cái vụ này căng đây, hôm nào phải hỏi lại ba mẹ xem sao.
Đã hết giờ thăm bệnh, trước khi chào Loan ra về, Tâm mỉm cười hỏi Loan:
- Hôm nào rãnh Tâm sẽ kể hết mọi chuyện cho Loan nghe. Loan có thích không?
- Thích chứ, Cám ơn anh Tâm.
Lắm khi vui miệng, Loan đáp lại chút tình cảm Tâm dành cho mình. Nói là nói vậy, nhưng đôi lúc Loan cảm thấy tội nghiệp cho anh ấy. Loan nhận thấy anh ta thì hăng hái nhiệt tình, còn mình thì lại hờ hững. Loan nghĩ dù sao thì mình cũng chỉ là một con người bình thường bằng xương bằng thịt chứ đâu phải là sắt đá. Và đã là người, tự bản chất ai mà không mang trong mình những hỉ, nộ, ái, ố, ai, cụ, dục. Do đó việc mình có tình cảm với người khác là chuyện dĩ nhiên, Loan cũng có một trái tim biết yêu, biết thương chứ. Và với suy nghĩ của Loan thì: ‘bạn có thể thương nhiều người, nhưng chỉ được phép yêu một người và người mà bạn yêu đó, chính là đối tượng mà bạn đã chọn’. Loan đã chọn Chúa, đã chấp nhận hy sinh thân xác này, quả tim này và tất cả mọi sự…Và Loan đã dâng hết cho Chúa trong ngày tuyên khấn rồi.
Những lúc ngồi nói chuyện với ông Hoàng hoặc Tâm, nhìn ánh mắt của họ, Loan biết rõ là cả hai cha con ông Hoàng đều thương mến và dành rất nhiều tình cảm cho mình. Nhưng chưa bao giờ Loan tiết lộ cho họ biết về đời tu của mình cả. Một vài lần khi vào thăm Loan, ông Hoàng ngỏ ý muốn được Loan là người của gia đình mình qua lời ông nói:
- Bác mà có được người con dâu hiền lành, ngoan ngoãn và xinh đẹp như cháu thì gia đình bác đại phúc.
Loan mỉm cười:
- Cháu dữ lắm, không hiền lành tốt đẹp như bác nghĩ đâu.
Như để khẳng định cái nhìn của mình, ông Hoàng nói tiếp:
- Bác tuy ít học, nhưng cũng không đến nỗi nhận xét sai về cháu đâu.
Loan cười đùa:
- Rồi bác sẽ thấy mà.
Phần Tâm dường như thấy Loan không mặn mà với mình, nghĩ rằng mình không xứng đáng và bị Loan khước từ tình cảm, nên đã tìm quên trong những ly rượu. Một ngày nọ ông Hoàng không đi bệnh viện được, nên đã gởi Tâm mang giỏ trái cây vào cho Loan, Loan nhận thấy hôm nay mặt Tâm đỏ gay và nồng nặc mùi rượu. Loan bèn hỏi:
- Anh Tâm mới uống rượu phải không?
Thấy Tâm ầm ừ không nói, Loan trách Tâm:
- Tại sao anh lại uống rượu, anh không biết rằng rượu rất độc à, nó tàn phá cơ thể và đã gây ra không biết bao nhiêu là vụ cãi cọ, đâm chém trong gia đình và ngoài xã hội và cũng đã có rất nhiều người thiệt mạng oan uổng khi tham gia giao thông trong tình trạng say xỉn à.
Cầm tờ báo trên tay Loan chìa về phía Tâm và nói:
- Đây anh xem này…chính quyền vừa bắt được một vụ làm rượu giả rượu bẩn.
Tâm có vẻ không tin:
- Cứ rượu nào uống vào thấy phê phê là thật rồi.
Loan hơi bực mình:
- Sao anh lại nói vậy, bây giờ không còn kiểu chưng cất rượu như ngày trước đâu, để dễ kiếm lời người ta sẽ không nấu rượu nữa. Không thiếu gì các loại hóa chất, phẩm màu, cồn công nghiệp bán đầy rẫy ngoài chợ, chỉ cần vài thao tác là đã có chai rượu đưa ra thị trường tiêu thụ rồi. Ai ngộ độc, ai nằm nhà thương mặc kệ. Việc này đáng lý ra phải kiểm soát chặt chẽ và phải phạt thật nặng, và theo Loan nghĩ là nếu nó gây ra chết người thì cũng phải xử theo cáo trạng giết người thì mới răn đe được.
Tâm vẫn đang tìm cách chống chế:
- Vì Tâm buồn. Tâm chỉ uống để giải khuây thôi mà.
Loan cố gắng giải thích:
- Rượu không thể giải quyết được nỗi buồn mà nó chỉ làm cho người ta thêm bi lụy mà thôi. Nhưng anh Tâm buồn về chuyện gì? Kể cho Loan nghe với, được không?
Giọng Tâm hơi lè nhè:
- Tại Tâm…thương người ta, nhưng người ta…hổng có thương Tâm.
Loan cố tình trêu Tâm:
- Cô gái nào dở hơi vậy, được anh Tâm thương mà hổng biết điều, uổng thiệt. Giá mà Loan được như…
Nói tới đây, Loan mới chợt thấy rằng mình đã trêu đùa Tâm quá mức, phần Tâm khi nghe Loan nói thế cứ tưởng rằng Loan cũng thích mình, chàng ta nóng ruột:
- Giá mà Loan làm sao? Nói cho Tâm nghe đi, lẹ lên.
Loan bối rối và hối hận vì trò đùa dai của mình, chưa biết xử trí cách nào…Bỗng có tiếng bà Hiền mẹ của Loan:
- Hai đứa làm gì mà ngồi thừ cả ra thế?
Dịp may hiếm có đã đến, Loan nhanh nhảu trả lời:
- Dạ không có chi. Thôi anh Tâm về nghỉ cho khỏe, đã có Mẹ của Loan đây rồi.
Cố gắng đứng dậy sau khi chào bà Hiền và Loan, với dáng vẻ liêu xiêu Tâm tiến dần ra phía cổng bệnh viện. Nhìn dáng đi của Tâm, bà Hiền cứ ngỡ Tâm bị đau:
- Thằng Tâm nó bị đau chân hả con?
- Dạ…dạ không phải mẹ ạ.
Bà Hiền nhìn Loan với ánh mắt nghi ngờ, khó hiểu, xưa nay bà đã quá hiểu tính tình của đứa con gái mình, nhưng sao hôm nay nó bỗng…lạ thiệt.

Đang ngồi ở ghế đá chờ ông Tân làm thủ tục xuất viện. Bỗng Loan thấy lố nhố một đám người vừa khiêng vừa la hét, những giọt máu trên người thanh niên chảy dài trên hành lang bệnh viện, chiếc áo ca-rô màu xanh trời mà người thanh niên mặc cũng nhuốm đầy máu. Loan khẽ thầm thì cầu xin cho người bệnh tai qua nạn khỏi. Bất chợt Loan cảm thấy hơi rùng mình lo sợ: chiếc áo này rất giống với chiếc áo mà Loan thấy Tâm vẫn thường hay mặc mỗi khi vào bệnh viện thăm Loan. Loan không dám nghĩ thêm nữa và Loan hy vọng có thể chiếc áo đó chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
 Bóng một người đàn ông vừa lướt qua trước mặt Loan, dáng dấp nhìn trông khá quen khiến Loan lo lắng: ai đây mà sao nhìn trông giống bác Hoàng thế? Cố nhìn lại một lần nữa và Loan biết chắc là không thể lầm lẫn vào đâu được nữa, người đó chính là bác Hoàng. Nhưng bác ấy đi đâu vậy? Không lẽ người vừa bị tai nạn là Tâm.
 Loan vội vàng đứng lên bước theo và kéo nhẹ cánh tay ông Hoàng, ông quay lại nhìn Loan:
- Cháu Loan đó hả? Thằng Tâm nhà bác nó say rượu, xách xe máy ra chạy thế là đâm vào cột đèn đường, không biết có nặng lắm không?
- Thôi bác đừng buồn, chuyện này cũng có phần lỗi của con.
Theo Loan thì Loan nghĩ rằng, có lẽ Tâm buồn vì chuyện tình cảm với mình nên mới nảy sinh ra uống nhiều rượu và do say quá nên dẫn đến bị tai nạn.
Nghe Loan nói vậy, ông Hoàng cau mày khó hiểu. Nhưng sau đó thì ông nói tiếp:
- Thôi có chuyện gì để sau hẵng hay, bây giờ bác phải xem thằng Tâm nó bị sao đã.
Cú va chạm với cột đèn đường đã làm cho Tâm bị dập gan và rách thận. Dán mắt vào tấm kiếng cửa sổ phòng cấp cứu, Loan thấy gương mặt Tâm trắng bợt vì mất quá nhiều máu. Cách đó vài bước chân, Loan thấy ông Hoàng cúi gằm mặt xuống, thỉnh thoảng ông đưa tay lên dụi mắt, có lẽ ông đang khóc vì quá buồn. Riêng Loan cũng cảm thấy chạnh lòng khi nhìn gia đình ông Hoàng rơi vào cảnh này. Cánh cửa phòng xịch mở, vị bác sỹ trực phòng cấp cứu bước ra và lên tiếng:
- Ai là thân nhân của bệnh nhân nguyễn thành Tâm.
Nghe thấy thế ông Hoàng bước nhanh lại và hỏi:
- Dạ thưa tôi đây, bác sỹ có cần gì không ạ?
Vị bác sỹ nói tiếp:
- Bệnh nhân bị thiếu máu trầm trọng và chúng tôi đã tìm xem trong kho lưu trữ máu ở bệnh viện, nhưng tiếc thay nhóm máu phù hợp với máu của anh ấy đã hết rồi. Chúng tôi đang cần người nhà hỗ trợ, ngoài ông ra có còn ai ở đây nữa không?
 Ông Hoàng nhanh chóng trả lời.
- Chỉ có mình tôi ở đây thôi. Thế ông có thể lấy máu của tôi để tiếp cho cháu được không? Tôi là cha của nó.
Liếc nhìn ông Hoàng vị bác sỹ lên tiếng:
- Ông thương con là điều đúng, máu của ông tuy phù hợp, nhưng tôi sợ ông không đủ sức khỏe để làm việc này.
Vị bác sỹ đã nói đúng, khi nhìn thấy thể trạng gầy gò và xanh xao của ông Hoàng. Vị bác sỹ nói tiếp:
- Hiện nay ở nhà ông còn ai không? Mẹ và các anh chị của bệnh nhân đâu cả rồi, ông mau gọi họ đến ngay, tình hình của bệnh nhân nguy cấp lắm rồi.
Ông Hoàng nghe xong chỉ biết lắc đầu, ông lắc đầu là phải, vì gia đình Hạnh, đứa con gái đầu đang đi chơi hè ở nơi xa với thằng Bình, nếu có báo tin thì sớm lắm cũng ngày mai chúng nó mới về tới, lúc ấy thì đã quá muộn, chỉ còn bà Hoàng ở nhà, nhưng việc gì thì còn có thể, chứ nói đến lấy máu của bà ấy mà tiếp cho Tâm là điều không thể, không khéo…
Chứng kiến được đầu đuôi câu chuyện, Loan vội đứng lên tiến lại gần vị bác sỹ và nói:
- Thưa bác sỹ, ông xem có thể lấy máu của tôi để tiếp cho bệnh nhân được không?
 Trông thấy Loan, vị bác sỹ liếc nhìn ông Hoàng:
- Cô gái này là gì với ông và quan hệ thế nào với bệnh nhân?
Ông Hoàng lắc đầu:
- Cô ấy chỉ là người quen biết với gia đình tôi, là bạn của cháu Tâm.
 Vị bác sỹ lấy làm lạ và không hiểu vì sao Loan lại tốt bụng đến thế, dám hiến máu mình để cứu người khác.
Phần Loan dù rằng chỉ là mong manh, nhưng Loan hy vọng máu của mình sẽ phù hợp với máu của Tâm, vì khi Loan nằm bệnh viện do tai nạn, các bác sỹ cũng cho biết là hiện nay lượng máu dự trữ bỗng trở nên hiếm hoi và thiếu hụt trầm trọng, và tình trạng của Loan cũng khá may mắn vì không bị mất nhiều máu, bằng không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Vị bác sỹ nói với Loan:
- Thôi được rồi, nếu cô đã có lòng và muốn giúp người thì xin mời cô hãy mau mau vào đây. Tôi chỉ cầu mong sao máu của cô và bệnh nhân phù hợp thì sẽ cứu được anh ấy.
Lấy máu xong, Loan ngồi chờ đợi kết quả trước phòng xét nghiệm. Vì lần đầu tiên trong đời phải hút ra một lượng máu khá nhiều, và Loan cũng vừa mới bị tai nạn. Do đó Loan cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, dựa đầu vào thành ghế Loan tranh thủ nhắm mắt cho đỡ mệt.
Sau khi lấy giấy xuất viện, ông Tân bước ra ghế đá nơi Loan ngồi, nhưng ông hơi ngạc nhiên vì chẳng thấy Loan đâu cả. Một anh thanh niên ngồi ở chiếc ghế bên cạnh liền hỏi ông:
- Có phải bác tìm cô gái mặc áo trắng lúc nãy ngồi đây phải không?
Ông Tân vội trả lời:
- Đúng rồi, cám ơn anh. Thế anh có biết con gái tôi đi đâu không?
Người thanh niên đưa tay chỉ về phòng xét nghiệm và nói:
- Đấy chị ấy đang ngồi trước phòng xét nghiệm kìa.
Ông Tân lấy làm lạ không hiểu vì sao con mình lại ngồi ở đó, trong khi đâu cần phải xét nghiệm gì nữa. Tiến lại gần, ông thấy Loan dựa đầu vào ghế, hai mắt nhắm nghiền và khuôn mặt thì tái nhợt. Ông hoảng hốt kêu lên:
- Loan, con bị sao vậy?
Nghe tiếng ba hét to, Loan giật mình tỉnh lại:
- À…à con không sao đâu ba.
- Thế sao ba thấy mặt con xanh xao vàng vọt quá vậy, hay là để ba gọi bác sỹ khám bệnh cho.
Loan chưa kịp trả lời ông Tân thì vị bác sỹ khi nãy vừa từ trong phòng xét nghiệm bước ra, trên tay ông cầm mảnh giấy kết quả. Ông vừa cười vừa nói:
- Thật là may mắn hết sức, máu của cô và bệnh nhân thuộc cùng nhóm máu. Thay mặt bệnh nhân tôi cám ơn cô rất nhiều.
Nghe vị bác sỹ nói vậy ông Tân mới biết con gái mình vừa hiến máu cho người khác. Tuy nhiên lo ngại sức khỏe của con nếu có bề gì thì…Dường như hiểu được nỗi lo lắng của ông Tân, vị bác sỹ trấn an ông:
- Thật là tuyệt vời khi ông có được đứa con ngoan, biết thương người. Ông anh yên chí, cô ấy sẽ không sao đâu, chỉ cần về nhà ăn uống và nghỉ ngơi là sẽ khỏe. Thôi tôi còn phải truyền máu cho bệnh nhân kẻo quá muộn. Xin chào hai bố con.
Nói xong vị bác sỹ đi nhanh về phòng cấp cứu. Lúc này ông Tân vẫn chưa biết là Loan hiến máu để cứu Tâm. Ông nói như thể trách Loan:
- Việc hiến máu đã có gia đình người ta lo, con thương người là đúng nhưng con cũng vừa mới ốm dậy và đôi khi máu của con không phù hợp với họ, lúc đó chẳng những không có kết quả gì và ngược lại điều đó sẽ làm ảnh hưởng tới sức khỏe của con. Ông dìu tay Loan và nói:
- Thôi mình về đi con.
Nhưng khi nhìn thấy nét mặt của Loan hơi buồn, ông gặng hỏi:
- Có chuyện gì vậy con?
Loan nghẹn ngào:
- Tâm…Tâm con bác Hoàng bị đụng xe.
- Thế nó có sao không? Hiện giờ nó nằm ở đâu và gia đình nó đã biết chưa?
- Dạ đã biết rồi ạ.
Bước nhanh lại phòng cấp cứu, ông Tân gặp ông Hoàng cũng đang đứng ở đó.
- Thôi anh đừng buồn, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi. Cầu xin cho cháu chỉ bị sơ sài.
Cô y tá bước ra ngoài đảo mắt nhìn và hỏi:
- Ai là người nhà của bệnh nhân Tâm, xin mời vào trong đóng tiền viện phí.
 Ông Hoàng vẫn đứng yên một chỗ, tuy ông ấy không lên tiếng nhưng ông Tân cũng thừa hiểu rằng có lẽ ông ấy không có tiền.
- Anh cầm lấy chỗ này mà lo cho cháu, chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Ngước đôi mắt vốn đã trũng sâu nay lại đỏ hoe, ông Hoàng bùi ngùi cảm động:
- Thật là ơn trời bể…tôi biết lấy gì mà đền đáp cho ông và gia đình.
Quay sang Loan ông Hoàng nói tiếp:
- Bác cám ơn cháu rất nhiều vì đã cứu mạng nó, nếu hôm nay không có những giọt máu của cháu thì chắc có lẽ sinh mạng của thằng Tâm cũng khó lòng mà qua khỏi.
Nói xong ông Hoàng vội quì xuống trước mặt hai cha con. Thấy thế ông Tân nhanh chóng đỡ ông Hoàng đứng lên và nói:
- Anh đừng làm như vậy tôi buồn lắm.
Loan cũng nói thêm:
- Những giọt máu của con là do Chúa ban, nay con cho đi thì rồi Chúa sẽ ban lại cho con, bác không phải suy nghĩ nhiều, hãy để sức mà lo cho anh Tâm.
Đến lúc này ông Tân mới biết là Loan đã hiến máu cho Tâm. Trên đường về ông thắc mắc hoài về chuyện cho máu…làm sao mà máu hai đứa lại phù hợp đến thế? Cứ như chúng nó là anh em ruột với nhau vậy. Không riêng gì ông Tân, ông Hoàng, vị bác sỹ mà ngay cả Loan cũng không thể ngờ và lấy làm lạ về những sự việc vừa xảy ra.

Trở lại tu viện sau những tháng ngày dưỡng bệnh, Loan thầm cảm tạ Chúa và cám ơn các chị em trong cộng đoàn đã yêu thương và quan tâm lo lắng cho bệnh tình của Loan. Nhưng Loan thấy cũng áy náy rất nhiều về tình trạng của Tâm lúc này, Tâm đang nằm bệnh viện và bệnh tình của Tâm cũng khá trầm trọng, Loan không thể làm ngơ với những ân cần chăm sóc mà Tâm đã dành cho mình. Loan bèn trình bày và ngỏ ý với các chị em:
- Dù có thế nào đi nữa, em cũng không thể làm ngơ trước nỗi đau của Tâm, người đã ít nhiều trong thời gian em nằm viện đã giúp đỡ em, và cả gia đình bác Hoàng nữa, họ đang rất cần sự trợ giúp.
E sợ một chút tình cảm mông lung làm ảnh hưởng đến đời sống tận hiến của Loan, chị Tổng và các chị em trong dòng đã tìm mọi cách giúp đỡ để Loan không còn phải lo lắng bức xúc:
- Ngày mai chị Loan sẽ cùng vài chị em nữa đi vào bệnh viện thăm Tâm, nhà dòng sẽ gởi ít quà biếu gia đình nhé.
Nằm trên giường bệnh Tâm hết trở mình qua bên trái rồi lại sang bên phải nhưng cũng không thể ngủ yên được, vết mổ nơi bụng thỉnh thoảng lại đau nhói lên, thêm vào đó là nỗi sợ hãi kinh hoàng khi tai nạn xảy ra cứ ám ảnh Tâm. Tâm hối hận vì đã lừa dối cha mình và không nghe lời cha khuyên bảo trước lúc ra đi, Tâm đã uống hơi quá chén, đã chạy xe quá nhanh, nên không còn đủ tỉnh táo để xử lý khi gặp phải người băng qua đường phía trước, cũng may là người ta chỉ bị trầy xước nhẹ. Đang suy nghĩ về những việc đã xảy ra vừa qua, chợt Tâm nghe thấy tiếng nói của ai rất quen nghe như là tiếng của Loan. Tâm từ từ mở mắt và nhận thấy ngoài Loan ra, còn có nhiều chị em phụ nữ khác đứng bên cạnh giường. Thấy thế Tâm cố gắng ngồi lên nhưng không được. Loan và các Sơ thấy vậy bèn lên tiếng:
- Thôi chú cứ nằm nghỉ đi, chị em chúng tôi đây là bạn của chị Loan, nghe tin chú bị tai nạn, chúng tôi ghé thăm.
Tuy rất đau, nhưng Tâm cũng cố gắng đáp lời:
- Cám ơn Các Chị, cám ơn Loan rất nhiều. Xin lỗi vì đã làm phiền các chị.
Từ sau lần cùng các chị em vào thăm Tâm, tất cả mọi sinh hoạt lại trở về bình thường như trước khi xảy ra mọi chuyện. Loan lại tiếp tục bổn phận của mình và công việc mục vụ đã giúp Loan quên đi những tháng ngày qua. Thỉnh thoảng nhìn thấy những vết thẹo trên cánh tay sau lần tai nạn ấy, những vết thẹo vô tri vô giác nhưng nó cũng gợi nhớ cho Loan về gia đình ông Hoàng…Không biết giờ này bác ấy ra sao? Tâm thế nào? thật tội nghiệp cho bác ấy quá, tình cảnh gia đình bác ấy khó khăn, bác ấy lại quá vất vả, và các con bác thì lại chẳng giúp đỡ  gì cho bác ấy cả…Loan ước ao sẽ có ngày gặp gỡ và thăm hỏi họ.

Một ngày nọ, Loan đang cùng các chị em nhổ cỏ cho luống rau gần cổng tu viện, một chị bạn đứng kề bên chỉ trỏ. Dõi mắt nhìn theo, Loan thấy một người đàn ông hành khất dáng điệu gầy gò, đầu tóc lù xù, quần áo nhàu nhò dơ bẩn, đang chìa tay xin tiền trước cổng. Chị quản lý bước lại gần và dúi vào tay người đàn ông ít tiền. Người đàn ông ngước mắt nhìn lên miệng thì thầm cám ơn. Loan giật bắn người khi nhận ra, người đàn ông này không ai khác chính là Tâm con bác Hoàng. Lo sợ Tâm nhận ra mình, Loan cúi mặt xuống giả vờ nhổ cỏ.
- Ô hay, sao chị Loan lại nhổ cả rau vậy? Một chị bạn vừa bụm miệng cười vừa nói.
Loan lúng túng:
- Chết chưa, sao lại thế này?
Chị bạn đứng bên vẫn chưa hiểu:
- Hôm nay chị làm sao thế? Nếu mệt, chị nên vào nhà nghỉ đi.
 Sau giờ cơm trưa, nằm nghĩ trên giường nhưng Loan không thể nào ngủ được. Hình ảnh Tâm cứ đập vào mắt Loan, tại sao lại xảy ra nông nỗi này? Sao Tâm lại phải đi ăn xin? Hay là gia đình bác Hoàng đã tới hồi khánh kiệt?
Thế rồi mọi chuyện cũng được sáng tỏ, khi vào một sáng chủ nhật đẹp trời nọ, ông Tân và bà Hiền ghé vào nhà dòng thăm Loan. Gặng hỏi mãi Ba mẹ mới cho Loan biết:
- Thằng Tâm nó thích con, nó đòi bác Hoàng qua nhà mình nói chuyện, không biết bác ấy suy nghĩ thế nào…chẳng những bác ấy không qua lại còn mắng Tâm:
- Hạng người như mày sống chỉ thêm chật đất, không lo tu chí làm ăn, chỉ sống bám vào người khác. Cái mặt mày đừng có mơ mà con Loan nó chịu.
Cãi cọ chán chê, Tâm bỏ nhà ra đi. Nó đi đâu gia đình ông Hoàng cũng chả biết, mà dường như là họ chẳng cần biết để làm gì nữa, vì nó đã gây cho gia đình quá nhiều đau khổ rồi.
Đó là tất cả những gì Loan nghe biết được về Tâm sau những ngày bị tai nạn đến nay. Loan thấy mọi chuyện tưởng chừng như đơn giản nhưng không ngờ nó lại trở thành bi kịch cho gia đình bác Hoàng. Loan hối hận và lấy làm tiếc: giá mà ngày ấy đừng xảy ra tai nạn, giá mà ngày ấy Loan cứ nói thật về mình, về đời tu của mình, thì có lẽ mọi việc chắc sẽ không đến nỗi tồi tệ như hôm nay.

 Sau khi đứa con ngỗ ngược bỏ nhà đi hoang, không khí trong gia đình trở nên buồn bã hơn. Ông tìm mọi cách để trấn an bà Hoàng, ông chỉ sợ vì suy nghĩ uất ức nhiều, mà cơn bệnh tai biến của bà diễn tiến theo chiều hướng xấu. Tuy rất buồn, nhưng điều làm ông Hoàng sợ hãi và lo lắng nhiều hơn, là xã hội bây giờ có không ít các cậu thanh niên choai choai rủ nhau trốn khỏi nhà, tụ tập đàn đúm nhậu nhẹt. Bây giờ chúng nó lại sử dụng thêm một loại thuốc gây ảo giác mạnh, mà người ta vẫn hay gọi bằng cái từ ‘đập đá’. Thật đáng buồn vì có thêm một phát minh của khoa học bị sử dụng sai mục đích, chết người. Phê thuốc rồi thì chúng nó chỉ coi trời bằng vung, đâu còn sợ sệt gì nữa và cũng chẳng coi ai ra gì hết, ba mẹ hoặc ai đó có nói chạm tới là vung dao đe dọa, chém giết. Sau đó lôi kéo nhau đi quậy phá cướp bóc, thậm chí chúng còn dám giết người chỉ vì một chiếc xe đạp cà tàng giá chỉ đáng vài ba trăm bạc…và cuối cùng đứa thì tử hình, đứa chung thân, đứa thì mòn mỏi giết lần tuổi xanh đằng sau song sắt nhà tù. Ông lo sợ là phải vì nếu thằng Tâm mà đã sa chân vào đó thì hết thuốc chữa. Thôi thì phó mặc cho trời, ông bà cũng đã dạy dỗ nhiều, nói nhiều và răn đe cũng nhiều, nhưng nó không nghe thì đành chịu thôi biết làm sao bây giờ?!

 Dắt chiếc xích lô vào bên trong hiên nhà xong, ông Hoàng bước lại ghế đá ngồi nghỉ mệt, tay ông cầm cái nón lá phe phẩy, cho ráo bớt những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán. Tiếng hát karaoke từ nhà bên vọng sang:
“ Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở, chiều đông nào nhung nhớ…”.
Bình thường như mọi ngày, dù có bực mình đến mấy ông cũng mặc kệ, cứ đóng chặt cửa đi nghỉ là xong, nhưng hôm nay sau khi trải qua một vài chuyện không hay, mệt mỏi ông văng tục:
- Trời nắng bỏ mẹ cứ ngồi đó mà xuân, mà nhung mà nhớ!
Nào chẳng riêng gì ông mà ngay cả hàng xóm, ai ai cũng phải bực mình với cô em láng giềng này. Cứ đến giờ cơm trưa là nó mở máy, nếu nó hát hay thì còn đỡ bực mình, đàng này thay vì ‘ con ca tụng Chúa’ , nó hát ngang đến nỗi thành ra ‘ con ca tụng chùa’, đôi khi mọi người nghe xong chỉ biết ôm bụng cười bò, mà đâu phải nó chỉ mở máy chốc nhát, ít lắm cũng vài giờ đồng hồ, gặp hôm nào cô ta ngẫu hứng lý qua cầu thì hàng xóm rửa tai mệt nghỉ. Từ miền bắc xa xôi, cô bé này đi tìm việc làm ở miền nam, được một thời gian, mọi người thấy cô ta cặp bồ với chàng trai làm cùng hãng, nhà chàng trai này cách nhà ông Hoàng chỉ vài căn. Xa cha mẹ anh em, xa sự kiểm soát của gia đình, cô ta tìm hơi ấm của chàng trai này để rồi cho ra đời một cu cậu, báo hại gia đình phải lặn lội vào nam để lo đám cưới. Kể ra cô gái này cũng can đảm, dám chấp nhận tai tiếng để giữ lại đứa bé, chớ không như nhiều lũ trẻ ngày nay, cứ sống buông xuôi, cứ yêu đương bừa bãi để rồi vài tháng lại đi nạo thai, lại đến phòng khám phá bỏ thai nhi…Ngày xưa đâu dễ gì tìm được cặp nào dám ăn cơm trước kẻng, có mà chết ngay với cha ông, họ hàng.
Anh bạn già nhà gần bước qua chơi:
- Hôm nay về sớm vậy anh Hai? Có gì buồn mà ngồi thờ thẫn vậy?
- Ế ẩm quá anh ơi, hổm rày toàn gặp xui không à, hết đụng vào người ta giờ lại tới con mình đâm vô cột đèn. Nghĩ cũng còn may anh ạ, nếu người ta có bề gì thì ngồi tù  mọt gông, chớ nghèo như tui lấy đâu ra tiền mà bồi thường. Anh không nghỉ trưa hả?
- Thôi mọi chuyện qua rồi, đang trưa muốn đi nghỉ mà không được vì phải nghe giọng ca dĩ vãng kia, ghé qua anh tán dốc đỡ buồn. À hổm rày anh có gặp thằng Tâm chưa?
Sau tiếng thở dài, ông Hoàng buồn bã nói:
- Nghĩ con mình đứt ruột đẻ ra nuôi nó khôn lớn. Tui không đòi hỏi nó phải trả công tui, chỉ mong sao nó sống hiền lành ngoan ngoãn, siêng năng việc lễ lạy, ấy vậy mà…bữa trước tui nghe phong phanh là nó đi ăn xin, nếu mà đúng vậy thì anh nghĩ xem có phải nó trét phân lên mặt vợ chồng tui không? Ông bà tui nghèo khổ thiệt nhưng chưa bao giờ để nó nhịn đói lấy một bữa.
Từ nhà bên kia, cô gái vẫn ong ỏng với đoạn nhạc chế: “ …Xưa hôn anh một lần, làm đau răng gần chết, xưa hôn anh thật nhiều, giờ răng em rụng hết…” Hai ông già cùng phá lên cười ha hả. Ông Hoàng lắc đầu:
- Hết mùa xuân giờ lại sang mùa đông của anh rồi, quá lắm!
Ông bạn hàng xóm vừa cười vừa nói:
- Thời buổi bây giờ anh thấy không, hết ô nhiễm bầu không khí, ô nhiễm môi trường, giờ lại đến ô nhiễm cả lời ca tiếng hát.
Thấy anh bạn nói không sai tí nào, ông Hoàng cũng hả hê với hàm răng mất gần hết hàng tiền đạo:
- Nghĩ đi nghĩ lại cuộc đời lắm cái oái ăm, khi trước thấy chúng nó cực khổ mà thương, nhưng rồi hổng biết chúng nó làm ăn khấm khá hay trúng số mà hôm nọ tui thấy hai đứa chúng nó lôi về cái dàn máy karaoke…giờ thì như anh thấy đấy, hết thương nỗi rồi.

Tâm đã gần bước qua lứa tuổi ba mươi, với độ tuổi này thì vác bị gậy đi ăn xin ai người ta cho. Không ít thì nhiều, thiên hạ đều cho rằng đó là hạng người siêng ăn biếng làm. Vì thế dù xin được nhiều hay ít, điều đó không quan trọng, tuy đôi lúc bụng đói rả rời nhưng không bao giờ cậu ta để mình phải thiếu thuốc. Bỏ nhà ra đi, tụ tập với đám trai trẻ sinh ăn biếng làm trong làng, Tâm tự tìm cho mình cái thú vui bên những làn khói ma quái, hết tiền cơn ghiền ập đến Tâm đành phải muối mặt đi ăn xin, cũng may là chưa theo chúng nó đi ăn cướp. Hạng người nghiện ngập như Tâm giờ đi xin việc ai người ta thèm nhận, phần thì sợ bị chôm đồ nhà, phần thì đang làm mà tới cơn vả thuốc xùi cả bọt mép nằm ngay đơ ra đấy, nếu chẳng may có chuyện gì ai mà chịu trách nhiệm đây…
Thay vì bị xua đuổi như những nhà khác, thấy lần nào cũng vậy, khi vừa vào đến cổng, Tâm đều được các Sơ cho tiền nên cứ vài ba tuần cậu ta lại đảo qua nhà dòng. Thương xót và giúp đỡ người là việc phải làm, nhưng đôi khi các Sơ cũng hơi thắc mắc:
- Này anh kia, anh còn trẻ khỏe sao không tìm lấy một công việc mà phải đi xin vậy?
Hỏi là hỏi cho vui vậy thôi, câu trả lời mà các Sơ nhận được thường chỉ là cái lắc đầu.

Hôm nay Loan lại được phân công làm ở vườn Loan gần cổng, ông mặt trời đã gần đứng bóng. Chỉ còn vài mét đất nữa là hết, Loan cùng các chị em bảo nhau cố gắng làm cho xong. Vừa rút chiếc khăn trong túi ra chưa kịp lau những giọt mồ hôi trên trán, Loan cảm thấy như có bàn tay ai đó vỗ nhẹ vào vai mình:
- Chị ơi, cho em xin chút tiền, em đói quá.
Nghe qua giọng nói, Loan biết là Tâm đang gọi mình, nhưng Loan không thể quay lại ngay được vì sợ Tâm nhận ra mình. Kéo vội chiếc khăn che bớt khuôn mặt lại, Loan từ từ quay sang nhìn Tâm, đoạn cho tay vào túi lấy tiền. Sở dĩ hôm nay Loan có được ít tiền vì hôm qua ba mẹ mới cho, nhưng Loan chưa kịp gởi cho chị quản lý.
Tâm ngước mắt nhìn Loan, mọi lần thì Tâm cầm tiền và đi ngay, nhưng sao hôm nay khi đối diện với Loan, cậu ta không chìa tay ra ngay, có thể cậu ta đã nhận ra có gì khác lạ ở đôi mắt ấy. Loan vội quay mặt đi nơi khác để tránh cái nhìn dò xét của Tâm, Loan bối rối và lo lắng:
- Hay là Tâm đã nhận ra mình, giờ phải làm sao đây?
Không thể kéo dài thời gian chờ đợi, Loan cầm tiền trong tay chìa về phía Tâm và lên tiếng:
- Xin lỗi anh, đã đến giờ cơm trưa rồi, anh mau cầm lấy.
Vẫn không thấy Tâm giơ tay đón nhận những đồng tiền, Loan ngoái nhìn lại một lần nữa và hoảng hồn, khi thấy những vết thẹo trên cánh tay của mình vô tình lồ lộ ra trước mắt Tâm. Những vết thẹo của ngày xưa, những vết thẹo của lần va chạm xe và cũng những vết thẹo này, do không thể tự mình băng bó được, nên một vài lần Loan đã nhờ Tâm giúp đỡ.
Loan giật mình thốt lên:
- Thôi chết rồi.
Và Loan càng bàng hoàng hơn khi nghe Tâm hỏi nhỏ:
- Những vết thẹo…Sao nó lại giống…? Chị có phải là Loan con bác Tân không?
Một chị bạn đứng gần dường như đã nhận ra có điều gì khác lạ giữa Loan và người hành khất:
- Chị Loan quen biết người này sao?
Tiếng chuông báo hiệu giờ cơm trưa đã cắt ngang câu hỏi của Tâm và luôn cả suy nghĩ của chị bạn. Loan bước vội vào trong bỏ mặc sau lưng văng vẳng tiếng gọi của Tâm:
- Loan ơi…Loan.
Sau khi gặp thấy Loan ở nhà dòng, tuy Loan không trả lời, nhưng Tâm vẫn đinh ninh rằng người đó không ai khác ngoài Loan. Từ ánh mắt, giọng nói, thậm chí ngay cả những vết thẹo trên tay, những vết thẹo mà Tâm đã có lần giúp Loan băng bó…không thể lầm lẫn vào đâu được, và cũng không thể có một sự trùng hợp nào kỳ lạ đến như vậy, tất cả đều đã rõ ràng.
 Hành động né tránh của Loan đã làm cho Tâm phải suy nghĩ: Tại sao Loan không muốn nhận ra mình, hay Loan khinh bỉ mình chỉ vì mình là thằng ăn xin? Loan đi tu hồi nào, tại sao Loan không nói thật cho mình biết? Bất chợt Tâm nhớ lại khi trước, những lúc thay ba đưa cơm vào bệnh viện, Loan thường xuyên dùng những lời nhẹ nhàng khuyên nhủ Tâm. Rồi cũng có không ít lần Tâm thấy Loan ngồi thật yên lặng và sốt sắng cầu nguyện bên tràng chuỗi Mân Côi. Tâm tự hỏi: Không lẽ ngày ấy Loan đã đi tu rồi, vì lối sống và cách suy nghĩ của Loan của Loan rất khác xa so với những người bạn gái mà mình đã quen biết.
Những ngày sau đó, như muốn biết rõ hơn và để khẳng định người nữ tu ấy có phải là Loan hay không, thay vì đến trước cổng nhà dòng để xin tiền như mọi khi, Tâm chỉ đứng xa xa bên kia đường, dõi mắt nhìn về hướng nhà dòng theo dõi và chờ đợi...Nhưng rồi ngày nọ qua ngày kia không thấy bóng dáng Loan đâu cả. Sốt ruột, Tâm lại lò mò tới cổng nhà dòng. Như bao lần, các Sơ vẫn ra cho tiền. Nhưng hôm nay Tâm chỉ ngước mắt nhìn chị nữ tu rồi quay lại tính bỏ đi, thấy lạ chị nữ tu ấy lên tiếng:
- Chú sao vậy, chắc lại chê ít tiền phải không?
Tâm lí nhí:
- Dạ…dạ không phải. Em muốn…
- Chú muốn gì cơ?
- Em muốn gặp…
- Thế chú muốn gặp ai?
 Thay vì trả lời chị nữ tu, Tâm quày quả bước đi. Từ trong hành lang nhà khách, Loan đã thấy và biết rõ mọi chuyện. Giờ thì Loan biết phải nói sao đây khi mà lạnh lùng với Tâm thì tội nghiệp cho cậu ta quá, mà vồn vã thì cũng không được phép vì nhà dòng đã có luật định. Và Loan cũng không thể quên những gì đã thề hứa với Chúa trong ngày tuyên khấn:
“ Lạy Chúa, con đã thề hứa, con sẽ dâng hết những gì của con cho Chúa, từ cuộc sống, tình yêu, của cải vật chất, những gì con ưa thích và ngay cả chính bản thân con. Chúa đã gọi con và con đã thân thưa: Lạy Chúa này con đây. Thì nay con xin Chúa giúp sức và nâng đỡ con vượt thắng mọi sự trong vòng tay yêu thương của Ngài.”
Sau lần gặp gỡ bất ngờ ấy, Loan cố tình né tránh và không muốn sự việc tái diễn lại một lần nữa. Nhưng đôi lúc Loan tự thấy mình đối xử với Tâm như vậy kể ra cũng không được, Tâm đang đói khổ, đang lạc lối…bằng mọi giá phải tìm cách cứu đỡ Tâm.

Những đám mây đen ùn ùn kéo đến đã làm cho bầu trời trở nên tối tăm u ám, chút gió lành lạnh mang theo mùi hơi đất, thứ mùi này chỉ bốc lên khi đất đang khô cằn nứt nẻ mà gặp phải nước. Những ánh chớp lòe sáng kèm theo sau là tiếng nổ ì ầm báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Tiếng người đi đường gọi nhau ơi ới, xe cộ đua nhau rú ga tìm nơi ẩn nấp.
Thế rồi trời cũng đổ mưa, những giọt mưa giông quất mạnh làm rát buốt khuôn mặt, Tâm nép mình bên trụ cổng nhà dòng. Gió thổi mạnh và mưa càng lúc càng nặng hạt, mái nhỏ của trụ cổng không thể che cho Tâm khỏi ướt. Cơn thèm thuốc lại đến, thêm bụng dạ cồn cào vì từ sáng tới giờ Tâm chưa có gì bỏ bụng…Toàn thân Tâm run lên bần bật vì đói, vì lạnh và đầu óc thì quay cuồng, cảnh vật trước mắt bỗng nhòe đi và Tâm ngã vật xuống đất mê man không còn biết gì nữa.
Trời mưa to nhưng khi phát hiện thấy có người ngã gục trước cổng, chị nữ tu trực ở phòng khách bấm chuông gọi bác tài xế và các Sơ khác. Mọi người vội vàng đội dù chạy ra, lúc đó mọi người nhận ra đó chính là người hành khất vẫn hay đứng xin tiền trước cổng, Loan và một vài Sơ nữa cùng phụ với bác tài xế khiêng Tâm vào trong phòng bệnh của nhà dòng và đặt Tâm nằm trên chiếc ghế bố. Sau đó mọi người chuyển Tâm vào bệnh viện và nhờ Loan trông hộ rồi tìm cách liên lạc với gia đình.
Tỉnh lại trong bệnh viện người đầu tiên Tâm gặp đó là Loan, Loan ngồi đó đôi mắt nhìn về xa xa, miệng lâm râm như đang khẩn cầu một điều gì đó. Thấy vậy Tâm thốt lên:
- Ủa sao Loan lại ở đây? Và tại sao Tâm lại nằm ở đây?
Loan quay lại nhìn Tâm, với cái nhìn vừa trách cứ vừa thương hại, Loan không thể ngờ được một con người mà cách đây không lâu vẫn còn là một chàng trai hào Loan phong nhã, đáng yêu. Thế mà giờ đây bỗng trở nên thân tàn ma dại. Thấy Loan cứ đứng lặng yên nhìn mình, Tâm lên tiếng:
- Loan đừng nhìn Tâm như vậy, Tâm xấu hổ lắm. Thôi Loan hãy về đi, Tâm không đáng để cho Loan phải bận tâm.
Tâm thấy cổ họng mình khô rát bèn nói với Loan:
- Khát quá…cho Tâm xin chút nước.
Vừa lấy nước cho Tâm, Loan vừa nói:
- Tại sao anh Tâm lại làm như vậy? Anh Tâm không biết là hai bác ở nhà đang đau khổ vì anh rất nhiều à. Dù hai bác có vất vả thế nào cũng đâu có để cho anh bị đói đến nỗi phải đi xin ăn như vầy.
Trách Tâm như vậy nhưng Loan đã hiểu mọi chuyện từ lâu rồi. Loan đâu dám trách Tâm trong chuyện tình cảm, thích hay ghét ai là quyền của Tâm. Việc Tâm buồn chán, thất vọng rồi bỏ nhà ra đi Loan đã được nghe ba mẹ mình kể lại rồi. Tuy nhiên những lý do đó theo Loan nghĩ nó cũng không đến nỗi làm cho Tâm phải ra nông nỗi này…Thực tế mà nói, bên ngoài xã hội cũng đâu thiếu gì các cô vừa giỏi lại xinh đẹp, thế nhưng tại sao Tâm không tìm đến những người con gái quý mến Tâm, mà lại đi yêu thương một người như Loan, một người đã hy sinh và cố gắng gạt bỏ hết mọi sự cho lý tưởng.
Tiếng của Tâm vang lên cắt ngang những suy nghĩ của Loan:
- Loan à, Tâm nói ra xin Loan đừng buồn.
- Được rồi anh Tâm cứ nói.
E ấp ngập ngừng mãi Tâm mới thốt lên được vài lời:
- Tâm chỉ yêu mình Loan thôi, nhưng khi biết Loan từ chối, Tâm rất buồn và chẳng thiết tha gì nữa, Tâm coi như đời mình đã hết.
 Nghe Tâm nói Loan thấy mình sững sờ, nhưng cũng kịp trấn an lại:
- Loan cám ơn anh Tâm rất nhiều, nhưng Loan cũng xin lỗi là Loan đã có người yêu rồi.
- Loan…Loan nói sao?
Không đợi Tâm nói tiếp, Loan khẳng định:
- Người yêu của Loan cũng chính là người yêu của anh Tâm đó, người đã chết vì quá yêu anh. Thôi đã đến giờ Loan phải trở về. Anh Tâm nằm nghỉ nhé, Loan sẽ cầu nguyện nhiều cho anh.
Những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Tâm, giọt nước mắt cảm động hay giọt nước mắt hối hận đây. Cầm chiếc khăn tay lau khô những giọt lệ trên mặt Tâm, Loan thầm thì:
- Anh Tâm ơi, Loan cũng thương và xót xa cho anh rất nhiều. Nhưng Loan biết mình không thể làm gì hơn, mong anh thứ lỗi cho Loan. Phần anh, Loan muốn anh hãy mau quay về với Lòng Thương Xót Chúa và với gia đình, mọi người đang chờ đón anh đó.
Loan nói thêm những lời sau đây như để thôi thúc và đánh động vào cái bướng bỉnh trong con người Tâm:
- Nếu Anh không chịu nghe lời Loan mà trở về…thì từ nay về sau sẽ không bao giờ còn cơ hội để gặp nhau nữa.
Mặt của Tâm biến sắc khi nghe những gì Loan vừa nói, Tâm nằm úp mặt xuống gối yên lặng.
Đến lúc này thì ông bà Hoàng mới nhận được tin và cũng vừa có mặt tại phòng bệnh. Nắm tay Loan, bà Hoàng nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Hai bác cám ơn cháu nhiều nhé, nếu không có cháu thì hôm nay không biết thằng Tâm nhà bác sẽ như thế nào.
Loan vội trả lời:
- Hai bác chớ quá lo chuyện đâu có đáng gì , không riêng gì cháu nếu có ai đó mà gặp anh Tâm trong hoàn cảnh này cũng phải làm như cháu thôi.
Những ngày sau đó, vì bận rộn với nhiều công việc trong nhà dòng, nên Loan cũng chả có thì giờ để nghĩ đến Tâm nữa.
Thời gian trôi nhanh, mới ngày nào đó mà nay đã hơn mười năm rồi Loan chưa gặp lại Tâm, không rõ giờ này Tâm sống ra sao, có còn hay đã…? cả bác Hoàng nữa…?
Bỗng một hôm, sau giờ cơm trưa, Loan đang ngồi uống nước thì các chị bạn trờ tới:
- Ủa sao độ này không thấy người hành khất trước cổng tu viện nữa nhỉ?
Biết là các chị ấy trêu mình. Nhưng thật ra Loan cũng không hiểu lý do vì sao độ này không thấy Tâm xuất hiện nữa, Loan vừa cười vừa liếc mắt trả lời:
- Các chị hỏi em, em biết hỏi ai.

Nói về Tâm, từ sau ngày bị ngất xỉu trước cổng nhà dòng vì đói, vì lạnh và vì thiếu thuốc, Tâm đã hối hận và quay trở về nhà. Tuy căn nhà cũ không còn nữa, do những lần Tâm mượn tiền của đám xã hội đen, chỉ cần trả tiền chậm vài ngày là chúng nó kéo tới đòi nợ và đập phá lung tung, thiên hạ có biết thì cũng chỉ im lặng đứng nhìn, ai mà dám mở miệng lên tiếng thì chẳng khác chi rước họa vào nhà, và chúng còn đe dọa nếu không trả tiền, sẽ giết cả gia đình. Lo sợ đám xã hội đen làm liều, cuối cùng ông bà Hoàng đành cắn răng ngậm ngùi bán đi căn nhà mà qua bao năm chung sống, vợ chồng ông đã gom góp dựng xây. Cũng may là ông bà còn giữ lại được miếng đất nhỏ bên cạnh để có chỗ trú thân. Buồn thì quá buồn, nhưng bù lại sự thay đổi nhanh chóng trong lối sống của Tâm, đã làm cho gia đình ông Hoàng bớt đi những lo lắng phiền muộn, đôi lúc ông ngồi tâm sự với bà:
- Thôi thì của nó mất đi, nhưng mình không mất đứa con là vui rồi phải không bà.
Thật vậy, Tâm đã không còn la cà đầu đường xó chợ với đám thanh niên lêu lỏng nữa. Cậu ta xin đi làm công cho một gia đình nọ. Và một điều kỳ lạ là đến ngày cuối tháng, khi lãnh được những đồng tiền lương, có bao nhiêu Tâm đều dồn và đưa cả cho ba mẹ, không còn tiêu xài hoang phí như trước nữa. Cầm trên tay những đồng tiền do sự lao công và mồ hôi của Tâm làm ra, hai ông bà rưng rưng nước mắt thầm cám ơn Chúa đã xót thương đến gia đình mình.
Thỉnh thoảng tới cơn đói thuốc, thấy nước dãi từ miệng Tâm chảy ra ướt cả vạt áo trước ngực, tay chân run lẫy bẫy, nói năng lập bập…nhìn con mình trong cảnh này, ông bà Hoàng muốn rớt nước mắt, đã mấy lần bà cầm tiền tính chạy ra đầu ngõ mua lấy vài liều thuốc giúp con qua cơn nghiện, nhưng ông Hoàng vội cản lại:
- Nếu bà thương con thì cầu nguyện cho nó, chỉ chốc lát là nó sẽ hết thôi, đưa thuốc cho nó lúc này chẳng khác gì giết nó.
Sự cần mẫn chí thú làm ăn của Tâm, đã khiến gia đình ông bà chủ nơi Tâm đang làm đem lòng cảm phục, thương mến và tin tưởng. Họ không ngần ngại giao cho Tâm đi thu gom tiền hàng, lắm khi cầm trong tay một số tiền lên đến gần bạc tỉ, sự thèm muốn tham lam trong Tâm bỗng trổi dậy: Ước gì số tiền này là của mình, số tiền mà cả đời mình không bao giờ có được, hay…Nhưng rồi Tâm cố gắng xua đuổi ý tưởng xấu ấy, vì dù sao họ cũng đối xử quá tốt với mình. Gia đình họ lại có một người con gái, cô ta cũng đã để ý đến Tâm và thường tỏ vẻ yêu thương Tâm. Phải nói cô ấy rất đẹp, nhưng là đẹp do son do phấn. Theo Tâm nghĩ, nếu đem so sánh với Loan thì tuy Loan không đẹp một cách sắc sảo, nhưng Loan có nét đẹp thùy mị đáng yêu hơn, một nét đẹp trinh nguyên mà bất cứ ai đã một lần nhìn thấy cũng thầm yêu trộm nhớ.
 Sau những tháng ngày làm công cho gia đình nọ, mặc dù họ có nghe thiên hạ xì xầm về quá khứ lỗi lầm của Tâm, nhưng nhận thấy sự thay đổi và ý muốn trở thành người tốt của Tâm, họ sẵn sàng bỏ qua tất cả và ngỏ ý muốn được kết tình thông gia với gia đình ông Hoàng. Riêng Tâm, đôi lúc nghĩ về những chuyện mình đã gây ra, mặc cảm tội lỗi đè nặng lên Tâm, do đó Tâm rất ngại ngùng và tự thấy mình không xứng đáng với sự ưu ái của gia đình ông bà chủ dành cho mình. Nhưng Phượng, tên của cô gái con ông bà chủ, là vợ của Tâm bây giờ và là mẹ của cháu Chi lên tiếng:
- Đã là con người ai mà không một lần lầm lỡ, nhưng điều quan trọng nhất là người đó biết ăn năn hối lỗi và quay trở về. Em thương anh, em muốn cả hai chúng ta cùng nhìn về phía trước và hãy bỏ lại sau lưng tất cả mọi chuyện đã qua, anh nhé.
Những cử chỉ yêu thương cùng những lời nói ân tình của Phượng đã giúp Tâm không còn tiếc nuối, không còn sa chân lỡ bước theo con đường cũ…mặc dù thỉnh thoảng vài đám bạn bè xấu lại kéo tới rủ rê lôi cuốn.

Đám cưới giữa Tâm và Phượng đã diễn ra vài tháng sau đó, nhìn đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau bước đi giữa rừng hoa, giữa những tiếng vỗ tay cười nói chúc mừng…ai cũng khen gia đình ông Hoàng có phúc. Riêng Tâm, tuy tay trong tay với Phượng, nhưng sao lòng Tâm vẫn nhớ tới Loan, Tâm ước ao người mà mình nắm tay hôm nay nếu là Loan thì sung sướng biết mấy. Nhìn vẻ mặt của Tâm có vẻ đăm chiêu và không được vui lắm, Phượng lên tiếng:
- Kìa anh, mau cầm ly lên, bạn bè đang chúc mừng cho đôi ta đó.

Bé Chi ra đời, niềm hạnh phúc được dâng cao, nhưng sự lo lắng cho tương lai, cho cuộc sống ngày càng đè nặng lên hai vai của đôi bạn trẻ. Lúc này công việc ở xưởng cũng ít dần, hàng hóa làm ra ế ẩm khó tiêu thụ, nguy cơ xưởng phải đóng cửa ngừng hoạt động là chuyện đương nhiên. Đứng trước tình hình đó, vợ chồng Tâm phải chạy đôn chạy đáo tìm việc làm thêm bên ngoài. Vốn ít học, nên Tâm không thể xin được những công việc có mức lương cao và đòi hỏi phải có bằng cấp, do đó Tâm đành mượn tạm chiếc xích lô của ông Hoàng để chạy khách, vì dạo này ông đã già yếu, không còn đủ sức để sinh nhai nữa.

 (còn tiếp)
Đăng nhận xét