Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

Anh em SB72 thân mến của Dũng Petit,

Anh em SB72 thân mến của Dũng Petit,

Tối hôm qua, mình được dịp đến thăm Dũng ở bệnh viện UCSD (của Đại học California ở San Diego).

Dũng nằm trong phòng cấp cứu. Khi mình vào phòng thì mình nghĩ là Dũng biết có bạn SB72 đến thăm, nhưng mình không chắc Dũng biết là người nào. Phước (vợ Dũng) luôn đứng bên cạnh Dũng có nói cho Dũng biết là có mình đến thăm.

Mình thực sự xúc động rung người khi nhìn thấy bạn mình nằm trên giường bịnh như vậy. Khuôn mặt Dũng ốm thấy rõ, mình nghĩ là nhìn còn ốm hơn bác Hà nữa. Dũng không ăn uống được gì cả. Mọi thứ đều phải truyền dịch vô người Dũng. Nhìn Dũng thở Oxygen một cách khó khăn, mình có cảm giác Dũng đang chiến đấu cho mạng sống của Dũng.

Mình có nói vài lời với Dũng nhưng không biết Dũng có nghe hay không và có cảm nhận được hay không. Mình không biết Dũng có đau đớn hay không, nhưng không thấy Dũng rên la gì cả, chỉ có khuôn mặt thì biểu hiện một sự cố gắng chống chọi lại một cách mệt nhọc.

Mình nghĩ Dũng đã có được sự chăm sóc về y tế tuyệt hảo của Hoa Kỳ: Dũng nằm trong phòng khoảng 3.5mx4.5m, có 2 y tá luôn túc trực để chăm lo thuốc men. Trong phòng thì đủ thứ máy móc y khoa để kiểm soát mức độ các chất dịch đang truyền vào người Dũng, mức độ oxygen, nhịp tim và đủ thứ những thông tin cần thiết khác. Phước luôn đứng bên cạnh. Anh em mình thì lòng vẫn đang hướng về Dũng và lời cầu nguyện của chúng mình vẫn dâng lên Chúa cho Dũng. Mình nghĩ như vậy bạn hiền đã quá hạnh phúc.

Trong suốt thời gian mình đứng bên cạnh bạn hiền thì Dũng lúc thì chợp mắt ngủ, lúc thì tỉnh dậy.

Có lúc Dũng tỉnh dậy thì nói là muốn đi tiểu, nghĩa là vẫn còn sáng suốt (Phước vội vàng nói “just go ahead, baby”. Mình thì nói “tiểu thoải mái, man”. Chắc Dũng quên là với truờng hợp của Dũng bây giờ thì vấn đề tiểu tiện đã được dự liệu để cho Dũng thoải mái xả ra bất cứ lúc nào) Mình có nói Phước tạm ngồi nghỉ bên cạnh một chút để mình đứng thế cho Phước coi sóc Dũng. Mình nghĩ Phước đã đứng như vậy cả tuần rồi.

Mình nắm tay bạn hiền mà lòng thì u hoài về kiếp sống con người.

Dũng lần trước mình gặp, mạnh khõe, guơng mặt hồng hào, tươi cười nói chuyện với anh em mà bây giờ thì ốm đến nỗi mình không ngờ đuợc: Đây kỹ sư Qualcomm, người cũng đã ít hay nhiều, góp phần tạo nên hệ thống 3G, 4G cho anh em chúng mình xài. Người thật sự có lòng với anh em 72 mình, cầm một chai bia, nói chuyện và nhìn anh em trên Ovoo là một niềm hạnh phúc. Người âm thầm giúp đỡ những anh em thiếu thốn…Nghĩ đến những điều đó, lòng mình thật chùng xuống và ngậm ngùi thương cho sự mong manh của kiếp sống con người.

Mình nói lời từ biệt Dũng. Dũng nhận thức được mình say goodbye. Dũng như là gật đầu, rõ ràng biết là mình từ giã bạn hiền.

Ra ngoài, khoảng 20 thân nhân của Dũng: Phước và 2 con, con gái Emily (12 tuồi) và đứa con trai (mình tệ quá, quên mất tên của cháu, 17 tuổi), các chị em ruột của Dũng (trong đó có một em gái là bác sĩ), anh (?) chị em của Phước, anh em cọc chèo của Dũng, ông chú vợ, các cháu của Dũng…đang ngồi chờ ở phòng bên ngoài. Mình nói lên diều này để các bạn nhận thức được tình trạng nghiêm trọng của Dũng.

Dũng của anh em mình vẫn đang sống và đang vật vã chiến đấu cho từng giây phút của cuộc sống. Anh em mình và mọi người vẫn cầu nguyện cùng Chúa cho Dũng. Nếu Chúa muốn…Nhưng vấn đề là mình không biết được ý của Chúa là thế nào. Mình nghĩ chắc là có lý do để 20 thân nhân ngồi đợi ở bên ngoài. Mối ưu tư nhất của Dũng là 2 đứa con: các cháu còn nhỏ quá, nhất là Emily. Xin các bạn cầu nguyện cho các cháu để làm vơi đi sự lo lắng không nguôi của Dũng.

Mình lái xe đi về mà lòng xúc động vì mình may mắn quá, được đại diện anh em để đến thăm Dũng trong lúc này và để rồi mình viết được những giòng chữ này cho anh em. Xin anh em tạ ơn Chúa dùm cho mình.

C72

PS: Khi từ bên ngoài bước vào bệnh viện, mình đã nhớ và đem theo sẵn máy để chụp hình Dũng cho các bạn. Nhưng khi nhìn thấy Dũng trên giường bịnh thì mình không biết là có nên chụp hình Dũng không và cũng không biết là có làm phiền cho người thân của Dũng không. Cho nên mình đã không chụp. Khi ra về, mình có chụp hình bệnh viện UCSD: Dũng của anh em mình đang nằm trong đó.
Đăng nhận xét