Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

chúc mừng bổn mạng

HÔM NAY LỄ THÁNH GIÁO HOÀNG PIO X, BỔN MẠNG CỦA BẢO. ANH EM 72 CHÚC MỪNG NGHEN. ANH EM MÌNH TUY CHẲNG LÀM LINH MỤC ...NHƯNG NHỮNG GÌ BẢO ĐÃ LÀM, MÌNH THẤY CÒN QUÁ CHA..HEHEHE


GỞI ANH EM ĐỌC MỘT BÀI SUY NIỆM CỦA BẢO VIẾT, ĐỂ MÀ : NÓI CÓ SÁCH MÁCH CÓ CHỨNG

Pio X Lê Hồng Bảo (Gp. Nha Trang)

Có lẽ mơ ước "trường sinh bất tử" luôn là mơ ước của mọi thời đại. Đã là con người, ai mà không ham sống sợ chết bởi vì chưa có ai trên trần gian này có kinh nghiệm về cái chết, người ta không biết có gì chờ mình đằng sau cái chết. Có lẽ chẳng ai còn lạ gì câu chuyện ngụ ngôn "Ông già và Thần Chết":

Có một ông già nghèo khổ hàng ngày phải lên núi đốn củi vác về bán để kiếm sống. Một hôm, trong lúc vác củi xuống núi mệt quá, ông già đặt bó củi xuống rồi nói:

- Chà, giá Thần Chết đến mang ta đi có phải hơn không!

Bỗng nhiên, Thần Chết hiện ra và bảo:

- Ta đây, lão cần gì nào?

Ông già hoảng sợ lắp bắp:

- Lão chỉ muốn ngài nhất hộ bó củi lên vai cho lão.

Các bậc đế vương lại càng có lý do để ham sống hơn bởi cuộc sống xa hoa quá ư quyến rũ! Hơn nữa, luôn có đám cận thần sẵn sàng nhảy vào lửa ở xung quanh mình. Vì thế mới có chuyện Tần Thủy Hoàng phái Từ Phúc đi tìm đảo Bồng Lai. Ngay thế kỷ trước, nhà độc tài Hitler cũng bị cuốn hút bởi những di vật của Chúa Giêsu mà ông tin rằng ẩn chứa bí quyết để trường sinh bất tử. Từ thời thượng cổ cho đến hết thời trung cổ, các nhà luyện đan của phương Đông cũng như các nhà giả kim thuật của phương Tây đều bị lôi cuốn vào việc đi tìm bí quyết trường sinh. Hiện nay, các nhà sinh học lại tìm cách làm chậm tiến trình lão hóa của cơ thể người bằng các hormone được gọi là thuốc hGH hoặc GH. Một loại hoá chất nữa được tinh chế từ loài sên biển có tên BIO cũng là kỳ vọng có thể tạo cho con người sự trường sinh bất lão. Chất hoá học BIO có tác động đến những phân tử của tế bào gốc, giúp những phân tử này giữ nguyên hiện trạng mà không lớn lên, ngăn ngừa sự già cỗi của các tế bào gốc.

Chung quy, mơ ước trường sinh bất tử vẫn ám ảnh con người từ bao đời nay.

Một hôm, trong thời chiến quốc, có người đến dâng cho vua nước Sở một vị thuốc quí vô cùng: thuốc bất tử.

          Viên quan canh cửa chận lại hỏi :

          - Vị thuốc này có ăn được không ?

          - Thưa, ăn được.

          Tức thì viên quan ấy giựt lấy bỏ vào miệng. Chuyện đến tai vua, ngài đùng đùng nổi giận:

          - Đem mà chặt đầu nó đi.

          Viên quan chắp tay vái :

          - Nghe người dâng thuốc nói là thuốc bất tử lại ăn được, thần mới dám ăn. Thuốc bất tử nghĩa là ăn vào rồi thì không còn có thể chết được. Thế mà vừa nuốt khỏi miệng, thần đã sắp phải chết. Như vậy là thuốc tử. Tại sao người ta lại gọi là thuốc bất tử được ?

            Vua Sở nghe xong sực tỉnh nên bỏ qua không giết viên quan nọ.

Có lẽ câu chuyện trên chỉ là huyền thoại nhằm thức tỉnh những ai còn mê muội theo đuổi những điều huyễn hoặc. Thử tưởng tượng với mức độ sinh sản như hiện nay mà con người không chết đi thì chẳng bao lâu nữa, không đủ chỗ đứng cho mỗi người trên trái đất này chứ đừng nói ngồi hay nằm. Vả lại, đời là bể khổ. Sống mãi trên trần gian này chưa hẳn là điều hay!

Vì thế, sự sống đời đời mà Chúa Giêsu nói đến chắc chắn không phải là sự sống trên trần gian này.

Tôi vừa đưa tiễn một cha xứ mới qua đời vì bị nhồi máu cơ tim sau phẫu thuật tiền liệt tuyến. Sự ra đi đột ngột của ngài khiến nhiều bạn bè trong hàng giáo phẩm lẫn ngoài đời bất ngờ và thương tiếc. Giáo xứ ngài có đến 2/3 là người dân tộc Raglai. Khi xe đưa xác ngài từ Sài gòn về, giáo dân tập trung 2 bên đường từ ngoài lộ chính vào đến tận trong nhà thờ để đón ngài. Suốt 2 ngày quàn thi thể ngài trong nhà thờ, không lúc nào ngơi tiếng khóc thương của giáo dân. Ngài vốn mồ côi cha mẹ từ nhỏ, thân nhân chỉ có một người chị, một người em và mấy đứa cháu, vậy mà khăn tang trắng nhà thờ! Ngài về quản nhiệm ở đây được 13 năm khi giáo xứ này mới chỉ là một giáo họ nhỏ. Ngài đã phát triển được một cộng đoàn Đức Tin vững mạnh với rất nhiều người trở lại. Rồi ngài xây dựng lên một ngôi thánh đường khang trang thay thế cho ngôi nhà tôn lụp xụp xưa cũ. Ngay cả những lương dân trong xứ của ngài cũng được ngài giúp đỡ khi gặp khó khăn. Nhiều lương dân cũng dự thánh lễ an táng và đưa tiễn ngài đến nơi an nghỉ cuối cùng. Thánh lễ an táng do Đức Cha giáo phận chủ sự với khoảng 120 cha đồng tế. Trước thánh lễ, tôi nghe được chung quanh những câu:

-         Tội nghiệp, ngài hiền lành đức độ vậy mà Chúa rước đi sớm quá!

-         Cũng có khi ngài tích cóp công đức đủ rồi nên Chúa đón về.

-         Nồi đồng mất, nồi đất còn!...

Tôi không biết ngài đã bước vào sự sống đời đời hay chưa nhưng chắc chắn ngài vẫn đang sống một cuộc sống khác: Sống trong lòng mọi người.

Giờ đây, qua Lời Chúa hôm nay tôi lại càng tin rằng ngài xứng đáng với phần thưởng trường sinh. Không phải chỉ vì ngài dâng lễ và rước lễ hàng ngày (ăn Mình Máu Thánh Chúa) mà còn vì ngài đã sống Lời Chúa, sống theo ý Chúa để mọi người có thể nhìn thấy Chúa nơi ngài. Thật vậy, Ngôi Lời Thiên Chúa phải bao gồm cả Mình Máu Chúa và Lời Chúa, không thể tách rời:"Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta." (x Ga. 6, 45) Đó còn là nguyện ước của Chúa Giêsu: "để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con." (Ga. 17, 21) Khi đã ở trong Chúa, chúng ta không còn thở hơi thở nhân loại, sống đời sống nhân loại nữa mà chúng ta sẽ thở bằng hơi thở thần linh và sống bằng đời sống thần linh bất diệt.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con xác quyết rằng chính nơi Chúa chúng con mới tìm được đời sống bình an vĩnh hằng mà nhân loại hằng khao khát. Nhờ đó, chúng con biết siêng năng đến với Chúa qua bí tích Thánh Thể, hòa nhập vào Chúa bằng Lời Hằng Sống và trở nên giống Chúa bằng thực thi Thánh Ý Chúa qua mỗi biến cố trong đời sống chúng con. Amen.

Đăng nhận xét